Chương 1

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Nghe giọng tổng đài vô cảm đều đều, Elaine Brown cắn chặt môi, tim như rơi thõm thêm một nấc.

Vài lọn tóc rối buông lòa xòa trước mặt, cô chau mày, đôi mắt ngập tràn lo lắng chẳng giấu đi đâu được.

Con gái cô, Vera Smith, nôn ói liên tục. Đã loại trừ ngộ độc thực phẩm rồi, thuốc men thử đủ kiểu vẫn không ăn thua. Vậy mà vừa nãy con bé còn đột ngột ngất lịm.

Đây đã là lần thứ tư Elaine gọi cho Arthur Smith.

Lần nào anh cũng vừa bắt máy là cúp ngay.

Trên giường, Vera bỗng ho khan hai tiếng.

Elaine lập tức buông điện thoại, lao tới. “Vera!” cô gọi, giọng run hẳn vì sốt ruột.

Vera mặt trắng bệch, chầm chậm mở mắt, nói đứt quãng như phải gồng từng hơi: “Con… muốn đi tìm chị Emily. Hôm nay chị ấy có tiệc mừng… được giải thiết kế… con muốn qua gặp chị ấy.”

Ánh mắt Elaine khựng lại, như vừa xâu chuỗi được điều gì.

Đột nhiên cô hiểu ra vì sao Arthur không nghe máy—hôm nay là tiệc mừng của Emily Jones.

Bảo sao anh không thèm về, dù cô đã nhắn tin nói Vera nôn suốt.

Một vị đắng nghẹn trào nơi đầu lưỡi.

Dù sao thì Emily cũng luôn là “mối tình trong lòng” của anh.

Nhiều năm trước, bố mẹ Emily mất khi cứu Arthur, rồi nhà họ Smith cưu mang Emily khi cô bé mới mười sáu tuổi.

Nếu ngày ấy Elaine không cưới Arthur, có khi bây giờ người mang họ Smith đã là Emily rồi.

Đúng lúc đó, Julius Smith hớt hải chạy xộc vào, ôm chặt lấy chân Elaine, mè nheo.

“Mẹ ơi, con cũng muốn đi tiệc của chị Emily! Khi nào mẹ đưa tụi con đi hả?”

Elaine cúi xuống nhìn Julius, dịu giọng: “Mẹ phải đưa Vera đi bệnh viện ngay bây giờ. Con ở nhà với cô giúp việc, đừng chạy lung tung nghe chưa.”

Tình trạng của Vera không thể chần chừ thêm được nữa.

Arthur không trông cậy nổi, cô đành tự đưa con đi viện.

Elaine vớ vội chiếc áo khoác trong tủ, quấn Vera thật kín rồi bế xốc con chạy xuống lầu.

Cô dặn cô giúp việc: “Julius nghịch lắm, cô trông chừng kỹ, đừng để thằng bé rời mắt cô.”

Cô giúp việc gật đầu ngay. “Vâng, thưa bà Smith.”

Phía sau, Julius mặt mày phụng phịu đuổi theo, vừa chạy vừa hét: “Con không muốn ở nhà! Con muốn đi tìm chị Emily!”

“Ngoan nào, mẹ không có thời gian đâu!”

Elaine không ngoái lại, vội vàng chạy ra đường vẫy taxi đến bệnh viện.

Quãng đường từ nhà đến bệnh viện bình thường chỉ mất chừng nửa tiếng, vậy mà hôm nay kẹt xe kinh khủng.

Thấy Vera trong tay mình lại lịm đi lần nữa, Elaine càng hoảng đến thắt ruột.

Cô từng được đào tạo y khoa.

Cô biết nôn mửa nặng có thể gây tổn thương không hồi phục.

Xe xóc nảy giữa dòng kẹt cứng, mãi Elaine mới ôm được con vào đến bệnh viện—nhưng vừa nhìn sảnh chờ đông nghẹt người, tim cô lại chìm xuống.

Nhìn đâu cũng thấy người ói mửa, sốt cao—trẻ con lẫn người lớn. Có người yếu quá phải tựa vào nhau, thỉnh thoảng lại ho sù sụ.

Nhân viên y tế quá tải, phải vừa làm vừa quát lớn bảo mọi người tránh ra để mở lối.

Một dự cảm rợn người dâng lên trong đầu Elaine—đây không phải nôn ói bình thường, mà là dịch virus.

Nhìn số người bị ảnh hưởng như vậy, loại virus này hẳn lây cực nhanh, lan cực mạnh.

Elaine vội chỉnh lại khẩu trang cho Vera, kéo sát hơn che kín mặt con.

Càng đông thì nguy cơ lây nhiễm càng cao.

Arthur chắc còn chưa biết đây là dịch virus!

Nghĩ đến đó, Elaine một tay ôm chặt Vera, tay còn lại vừa run vừa nhắn tin cho Arthur, cảnh báo về virus và giục anh phải đề phòng cẩn thận.

Tin nhắn ấy bặt vô âm tín, chìm nghỉm như hòn đá ném xuống biển.

Giờ thì số bệnh nhân đến khám đã vượt xa khả năng tiếp nhận của bệnh viện, ai nấy bắt đầu nóng nảy, bứt rứt.

“Bác sĩ đâu hết rồi? Ra đây khám cho chúng tôi chứ! Vợ tôi ói suốt hai ngày rồi—sắp gục tới nơi!”

“Không ai chịu trách nhiệm ở đây à?”

“Cứu với! Con gái tôi vừa xỉu kìa!”

Một tiếng gào từ trong đám đông làm mọi thứ càng rối như canh hẹ.

Elaine vội kéo Vera lùi vào một góc, cố tránh dòng người đang chen chúc đẩy tới đẩy lui.

Cô đảo mắt nhìn quanh, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã có vài người ngã quỵ. Tim cô đập thình thịch, vừa ôm con vừa cố trấn an.

“Vera, ráng lên nha… bác sĩ sắp tới rồi!”

Vera vẫn nhắm mắt, không đáp lại.

“Vera, con nghe mẹ nói không? Vera!”

Con ngươi Elaine co lại vì sợ. Cô nói dồn dập, hai tay run rẩy đưa lên kiểm tra hơi thở của con.

Con vẫn còn sống, nhưng hơi thở yếu đến mức gần như không cảm nhận được—mà nếu còn chậm trễ nữa thì…

Elaine không dám nghĩ tiếp.

Bệnh viện đông nghẹt người, chẳng còn giường trống. Một loại virus nặng như vậy cần được xử lý ngay lập tức.

Người duy nhất có thể liên hệ bác sĩ riêng… chỉ có Arthur.

Cắn chặt răng, Elaine bấm gọi lại số của anh thêm lần nữa.

Xung quanh, bệnh nhân gào thét, bác sĩ thì cố dàn xếp trấn an. Trong vòng tay cô là đứa con gái gần như lả đi, Elaine cảm giác tim mình như bị áp lên mặt chảo nóng rát.

Cuộc gọi cuối cùng cũng thông. Elaine nói gấp, giọng nghẹn lại: “Anh yêu, anh đang ở đâu?”

Elaine sững người—người bắt máy không phải giọng lạnh băng của Arthur, mà là Emily.

“Elaine, là tôi đây.”

Giọng Emily bình thản, thong thả như chẳng có chuyện gì.

“Arthur bây giờ không tiện nghe máy—cô cần gì thì nói với tôi.”

Elaine như người chết đuối vớ được cọng rơm, đáp ngay: “Làm ơn đưa máy cho Arthur. Tôi cần anh ấy liên hệ bác sĩ riêng. Vera bị nhiễm virus, ói không ngừng—phải được điều trị ngay.”

“Cô vừa nói gì cơ?”

Cuối cùng Arthur cũng lên tiếng, trong giọng có lẫn lo lắng.

“Sao Vera tự dưng lại nhiễm virus?”

Không còn thời gian để giải thích, Elaine thúc giục: “Em với Vera đang ở bệnh viện. Anh bảo bác sĩ riêng đến thẳng nhà mình. Con nặng lắm—cứ ói kiểu này có khi nguy hiểm tính mạng.”

Arthur đáp ngay: “Được, anh sẽ cho trợ lý qua liền.”

Elaine siết chặt điện thoại, trong mắt thoáng hiện vẻ không tin nổi.

“Còn anh thì sao?”

Vera đang trong tình trạng nguy kịch.

Anh định ở lì lại bữa tiệc chúc mừng của Emily à?

“Anh không có thời gian bây giờ. Có việc gì thì liên hệ trực tiếp trợ lý của anh.”

Giọng Arthur lạnh ngắt, như dội nguyên xô nước đá lên đầu cô.

Cô chợt nhớ Emily từng đi du học, rồi đúng lúc Elaine mang thai thì quay về.

Suốt bốn năm hôn nhân, lời ra tiếng vào về hai người họ chưa từng dứt.

Vì con cái và vì bà nội của anh, cô luôn nuốt cay đắng vào trong, im lặng chịu đựng. Arthur từng nói mấy tin đồn ấy chỉ là báo chí bịa để câu view, làm truyền thông.

Cô đã tin.

Anh cũng từng nói con cái là ưu tiên số một của anh.

Nhưng giờ sự thật phũ phàng bày ra trước mắt.

Mạng sống của Vera… lại không bằng một bữa tiệc ăn mừng bình thường sao?

Đúng là nực cười. Cay đắng đến chua chát.

Elaine còn không hay cuộc gọi đã bị ngắt, thì ngay sau đó điện thoại của cô lại đổ chuông—là bảo mẫu gọi tới.

“Bà Smith ơi, có chuyện lớn rồi—cậu Julius cũng mất tích nữa!”

Chương Tiếp