Chương 116

Không còn cách nào khước từ cho đàng hoàng, Elaine đành kéo chiếc áo vest ôm sát hơn quanh vai, khẽ lí nhí: “Cảm ơn anh.”

Ánh mắt cô lơ đãng dạt về tấm bảng chỉ hướng khu bệnh phòng phía trước, trong mắt thoáng qua một vệt buồn rầu. “Nếu không có anh… chắc em đã…”

Cô không nói hết, chỉ mệt mỏi lắc...

Đăng nhập và tiếp tục đọc