Chương 124

Bàn tay Arthur khựng lại giữa không trung một thoáng, rồi mới chầm chậm rụt về.

Anh bắt gặp ánh mắt cô lảng đi, đôi mắt tối sầm lại khi có gì đó khó chịu khẽ lướt qua lồng ngực.

“Ừ, anh hiểu rồi.”

Anh đáp bằng giọng bình thản, cố che đi chút gượng gạo thoáng qua. Arthur đứng dậy, cứng ngắc nghiên...

Đăng nhập và tiếp tục đọc