Chương 162

Anh cố gượng hết sức, ngẩng lên đối diện thẳng với ánh mắt sắc lạnh, áp lực như đè người của Arthur.

“Ông Smith đúng là biết tự nâng mình lên mây,” anh ho khẽ một tiếng rồi nói tiếp.

“Cái tôi muốn biết là sao đúng ngay lúc đó ông lại có mặt ở đấy. Khu đó đâu có nằm trong địa bàn làm ăn của tập đoà...

Đăng nhập và tiếp tục đọc