Chương 187

“Người nhà vui lòng ra ngoài chờ.”

Cánh cửa lại khép sầm ngay trước mặt cô, tấm biển đỏ chót “CẤP CỨU” hắt ánh sáng chói lòa như thiêu như đốt vào mắt.

Arthur cũng tái mét chẳng kém, thái dương anh giật giật, mạch máu nổi lên thấy rõ.

Anh quay phắt lại, ánh mắt quét thẳng về phía anh bảo vệ phụ t...

Đăng nhập và tiếp tục đọc