Chương 8
Larry nhún vai, nói tỉnh bơ: “Không thể nào. Tôi chỉ là thằng mồ côi thôi. Làm gì có cửa quen được người tầm cỡ như Leo.”
“Thôi đừng có xạo. Thế còn cái Dinh Thự Hoàng Gia của anh thì sao?”
Larry giải thích: “Tôi làm gì có tiền mà ở Dinh Thự Hoàng Gia. Nhà đó là của một thằng bạn tôi lớn lên cùng ở trại trẻ mồ côi. Nó ra nước ngoài, biết tôi chẳng có chỗ dung thân nên cho tôi ở nhờ để trông nhà giúp nó.”
“Thiệt hả?” Chloe nheo mắt, rõ ràng không tin lắm.
“Tất nhiên rồi. Em định ly dị tôi chỉ vì Dinh Thự Hoàng Gia không phải của tôi à? Vậy rốt cuộc em chỉ ham tiền thôi sao?”
“Ai thèm!” Chloe bĩu môi, nói như giận dỗi: “Anh chữa cho em, cho em một cuộc đời mới. Em đã lấy anh rồi. Nghèo thì đã sao. Em nuôi anh!”
“Chloe, tôi sai rồi!”
Đúng lúc đó, có một người phụ nữ lao tới, áp cả người vào cửa kính xe.
Tóc cô ta rối bù, mặt sưng vù, nhìn là biết vừa bị đánh.
Là Jessica.
Jessica vừa đến, Peter cũng xông tới, túm tóc cô ta rồi đập mạnh đầu cô ta vào thân xe, đau đến mức cô ta rú lên.
“Con đàn bà khốn, tại mày mà tao mất việc! Tao giết mày bây giờ!”
“Ông Bennett.” Frank, tài xế, lên tiếng.
Larry phẩy tay, lạnh tanh: “Kệ họ. Đi.”
“Larry…” Chloe nhìn Jessica bị đánh đến mức trán rách toạc, máu chảy loang lổ, lo lắng hỏi: “Larry, mình… mình không làm gì sao?”
Larry cười khẽ, giọng như đang xem chuyện ngoài đường: “Có cãi nhau chút xíu thôi. Mình đừng dính vào.”
Bên ngoài xe vang lên tiếng nức nở của Jessica.
“Chloe, tao sai rồi. Nể tình bạn bè cũ, mày nói giúp với ông Evans đừng đuổi việc tao được không?”
Chloe nhớ lại lời đề nghị trước đó của Jessica, trong bụng sôi lên. Con nhỏ này từng trơ trẽn bảo cô đi ngủ với một thằng đàn ông khác cơ mà.
Nghĩ tới đó, Chloe kéo kính xe lên.
“Chloe, tao sai rồi. Tao coi thường mày, không biết mày quen ông Evans. Cho tao một cơ hội đi. Tao lạy mày.” Jessica quỳ phịch xuống đất.
Bị đánh xong, Peter cũng lò dò sang phía ghế lái, rút một bao thuốc loại hai mươi đô, rút một điếu đưa ra: “Này, hạ kính xuống được không? Tao nói vài câu với cô Lewis.”
Frank quay đầu nhìn Larry ở ghế sau.
Larry gật nhẹ.
Frank hạ kính cửa sau xuống.
Peter vòng ra phía sau, chìa điếu thuốc về phía Larry.
Larry không nhận.
Peter ngượng ngập, cười gượng: “Cô Lewis, tôi lỡ đắc tội cô. Cô bỏ qua cho. Cô nói với ông Evans giúp tôi, đừng đuổi việc tôi được không?”
Nói xong, hắn móc ra một xấp tiền đã chuẩn bị sẵn, đưa tới: “Tôi biếu cô hai ngàn đô, cô cầm giúp.”
Chloe quay sang nhìn Larry cạnh mình.
Larry ôm vai cô, cười hiền: “Chloe, đi thôi. Mau mang hợp đồng về. Có nó rồi, tôi sẽ xin ông ngoại em gật đầu, để em đường đường chính chính làm vợ tôi.”
Chloe hiểu ngay ý Larry, liền gật đầu.
Vả lại, cô có biết Leo là ai đâu mà giúp.
Hơn nữa, Peter với Jessica cũng tự làm tự chịu.
“Frank, quay về thôi.”
“Dạ.”
Frank lập tức nổ máy, phóng xe đi.
“Chloe!” Jessica vẫn quỳ dưới đất, gào lên thảm thiết.
Chloe mặc kệ. Cô ngồi trong xe, thè lưỡi với Larry, tinh nghịch hỏi: “Larry, họ mất việc là vì em hả?”
Larry nói: “Không hẳn. Legion Lord là công ty lớn, không dung người làm chuyện hại công ty. Peter lạm quyền, bị đuổi chỉ là sớm muộn. Em xuất hiện chỉ là giọt nước tràn ly thôi.”
Nghe vậy, Chloe mới thấy nhẹ cả lòng.
Chẳng mấy chốc, họ về tới nhà họ Lewis.
Ngoại hình của Chloe được phục hồi khiến người nhà họ Lewis bắt đầu tính toán hướng khác.
Oscar, đứa cháu đích tôn nhà họ Lewis, còn cố tình mời một người bạn sang, định giới thiệu cho Chloe.
Bạn hắn là người nhà họ Hall, tên Sean, kiểu công tử nhà giàu được nuông chiều từ bé.
Đêm qua nhà họ Hall có biến, nhưng người chết lại là Kevin—mà với Sean, một thằng công tử ăn sung mặc sướng, thì chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì mấy.
Mấy năm nay ông nội Sean nắm quyền nhà họ Hall, tiền tiêu vặt của hắn ngày càng bị siết. Giờ Kevin chết rồi, ghế gia chủ kiểu gì cũng rơi vào tay bố hắn.
Một khi bố hắn—Brian—kế thừa nhà họ Hall, địa vị của Sean trong nhà chắc chắn sẽ phất lên thấy rõ.
Hơn nữa, tang lễ của Kevin làm qua loa cho có, nhà họ Hall cũng chẳng treo khăn tang hay chịu tang nghiêm chỉnh.
Sean nghe Oscar nói Chloe đã lấy lại nhan sắc, giờ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nên mới mò tới nhà họ Lewis xem “con vịt xấu xí” ngày trước rốt cuộc lột xác thành mỹ nhân cỡ nào.
Tại biệt thự nhà họ Lewis, ai nấy vây quanh Sean, cung phụng anh ta cứ như ông hoàng.
Oscar ngồi vắt chân trên sofa, ra vẻ bệ vệ, rồi nói: “Ông nội, Sean là bạn tốt của cháu. Cháu bảo với anh ấy Chloe là đại mỹ nhân, thế nên anh ấy mới ghé nhà mình. Chloe phải ly hôn với Larry, rồi làm bạn gái Sean.”
Victor ngồi cạnh đó cười cười tiếp lời: “Đúng rồi. Chỉ có cậu chủ nhà họ Hall mới xứng với Chloe.”
Cả nhà họ Lewis nịnh nọt làm Sean sướng rơn trong bụng, cái tôi được vuốt ve đến tận mây xanh.
Đó chính là thân phận của Tứ Đại Gia Tộc ở Sunset City. Con cháu của họ đi tới đâu cũng luôn là tâm điểm, được người ta nâng như nâng trứng.
“Ông nội.”
Đúng lúc này, Chloe dẫn Larry bước vào.
Vừa vào cửa, cô đã rút ra một bản hợp đồng, gương mặt rạng rỡ như vừa trút được tảng đá trong lòng. “Ông nội, con mang hợp đồng về rồi. Con lấy được hợp đồng đơn hàng từ Tập đoàn Legion. Vậy có phải Larry được ở lại nhà họ Lewis không ạ?”
Oscar lập tức đứng phắt dậy, chỉ vào Sean đang ngồi vắt chân trên sofa rồi giới thiệu: “Chloe, để anh giới thiệu. Đây là Sean nhà họ Hall. Em biết nhà họ Hall chứ? Đứng đầu Tứ Đại Gia Tộc ở Sunset City đấy. Đi châm điếu thuốc cho Sean đi.”
Ánh mắt Sean dán chặt lên Chloe.
Anh ta biết Chloe từng bị hủy dung, nhưng không ngờ hồi phục xong lại đẹp đến mức này. Chuyến này đúng là không uổng công. Chloe bây giờ còn khiến bất kỳ người đàn bà nào anh ta từng qua lại cũng phải lép vế.
Trong lòng anh ta thề độc: bằng mọi giá phải đưa Chloe lên giường.
Chloe liếc Sean một cái, bị ánh nhìn đó làm khó chịu đến nổi da gà. “Anh ta là ai? Sao tôi phải làm thế cho anh ta? Không đời nào.”
“Mày dám à!” Victor quát, giọng lạnh tanh, “Nói chuyện với cậu Sean cho đàng hoàng, xin lỗi ngay!”
Sean làm bộ rộng lượng, khoát tay: “Victor, đừng mắng Chloe. Tôi thích phụ nữ có chút ‘lửa’. Mà nãy Chloe nói gì ấy nhỉ—lấy được đơn hàng từ ngài chủ Legion? Là sao?”
Oscar vội vàng kể lại đầu đuôi.
Lúc này Sean mới để ý Larry đứng sau Chloe. Anh ta cứ tưởng chỉ là tài xế, ai dè lại là thằng rể.
Mặt Sean sầm xuống: “Victor, tôi muốn Chloe. Cắt đứt cái hôn nhân này ngay. Không thì tôi gọi một cuộc điện thoại, dù Chloe có lấy được đơn hàng từ ngài chủ Legion thì bên Legion cũng hủy cái rụp. Đừng quên nhà họ Hall là đối tác thân cận của Tập đoàn Legion. Ngài chủ Legion chỉ chia thêm đơn cho chỗ khác sau khi đã ưu tiên nhà họ Hall.”
Larry nhìn Sean ngạo mạn, thản nhiên nói: “Tôi nghe Kevin chết rồi. Anh là người nhà họ Hall, sao không ở nhà chịu tang, lại chạy sang nhà họ Lewis làm gì?”
“Mày muốn gây chuyện à.” Sean bật dậy ngay, túm cổ áo Larry, giơ tay định tát.
Larry giơ tay đỡ, rồi đẩy nhẹ một cái.
Chỉ là đẩy nhẹ thôi mà Sean vẫn loạng choạng ngã phịch xuống sofa. Cơn giận trong anh ta bốc thẳng lên đầu. Anh ta là người nhà họ Hall—một trong Tứ Đại Gia Tộc—đi đâu cũng được người ta bợ đỡ. Giờ lại bị một thằng rể đẩy ngã trước mặt thiên hạ, lại còn dám kháy đểu ông nội đã chết của anh ta!
Chuyện Kevin qua đời ai cũng biết, nhưng chẳng ai dám nhắc.
Vậy mà Larry dám đem ra nói.
Sean rút một con dao bấm giắt ở hông, ném xuống đất, lạnh lùng bảo: “Tự chặt một bàn tay đi, tao tha mạng. Không thì tao quăng mày xuống sông cho cá rỉa!”
Oscar vội đứng lên, cười khúm núm: “Sean, anh ngồi xuống hút điếu thuốc đã. Đừng giận. Giết cái thằng phế vật này dễ như trở bàn tay, có gì mà phải lăn tăn. Cứ giết đi, nhà tôi không thèm để tâm. Anh giết xong, Chloe sẽ là người của anh.”
Nghe những lời trơ trẽn đó, Chloe tức đến đỏ mặt, nghiến răng ken két.
Sean ngồi xuống, nhìn chằm chằm Larry rồi nói giọng băng lạnh: “Chỉ vì câu mày vừa nói thôi là coi như xong đời. Không ai cứu nổi mày đâu.”
Larry nhếch môi cười nhạt, chẳng buồn để vào mắt.
Nếu không phải nể nhà họ Lewis, anh đã tiễn Sean đi ngay tại chỗ.
Chloe tủi thân, đưa bản hợp đồng lên: “Ông nội, ông nói chỉ cần con lấy được đơn hàng từ ngài chủ Legion thì ông sẽ công nhận Larry là chồng con. Đây không phải đơn năm triệu, mà là đơn mười triệu. Ông xem đi ạ.”
“Mười triệu?” Người Victor run bắn lên.
“Ông nội, tin nóng! Chủ tịch Tập đoàn Legion—Leo—đích thân mời Chloe tới Legion Tower!” Đúng lúc đó, một người phụ nữ hớt hải lao vào, mặt tái mét vì gấp gáp.
