4

KINA: Tên mình đọc na ná Tina, chỉ khác là thay chữ T bằng chữ K thôi. Thiệt tình, mình không tài nào tin nổi bà nội của Adrian nữa—bà ấy làm ầm lên giữa bàn dân thiên hạ như vậy mà tỉnh bơ, không hề chớp mắt. Hôm nay đâu chỉ là ngày của Adrian, mà cũng là ngày của mình nữa chứ. Thôi thì mình đành phải chắc kèo một cú xuất hiện thật hoành tráng trong lễ nhận danh Luna, cho mọi người quên béng cái mụ tự luyến đó đi.

“Keska?” mình gọi cô ấy. “Cậu giúp mình chuẩn bị được không?” Mình hỏi, vì mình biết Keska quan trọng với Adrian thế nào, nên mình cũng muốn tự mình hiểu cô ấy nhiều hơn.

“Cậu chắc muốn mình chứ?” cô ấy hỏi. “Mình không muốn cậu bị cả nhà hằn học chỉ vì cậu đối xử tốt với mình.” Cô ấy nói.

“Trời ơi, mình đã hỏi thì nghĩa là mình muốn mà. Với lại… mình nghĩ mình xử được bà của cậu.” Giờ cũng quá trưa một chút rồi, mình phải nhanh lên—lễ bắt đầu trong hơn một tiếng nữa thôi.

“Ừ… nếu cậu chắc.” cô ấy đáp.

“Chắc.” mình trấn an. Mình nắm tay cô ấy, dắt lên lầu về phòng suite của mình, nơi mẹ mình và bạn thân đang chờ sẵn.

“Keska, đây là mẹ mình, cô Connstance, và bạn thân mình, Gracie. Mẹ, Gracie—đây là Keska, chị họ của Adrian, từ Bầy Blue Crescent.” Cả hai nhìn cô ấy với vẻ ngơ ngác.

“Mẹ tưởng nhà đó chỉ có cặp song sinh thôi mà?” mẹ mình nói.

“Dạ, cháu nghe câu đó hoài.” Keska trả lời. “Thà coi như vậy luôn cũng được—vì họ dành sự chú ý cho cháu chẳng khác gì cháu… không tồn tại.” Cô ấy nói nhẹ như không, như thể chuyện ấy chẳng nhằm nhò gì. Nhưng tim mình và mẹ mình như thắt lại, đau nhói giùm cô ấy.

KINA: Mình lao vào phòng tắm, tắm gội thật nhanh, kì cọ qua loa rồi bước ra. Mẹ đã chuẩn bị sẵn váy và đồ lót cho mình. Keska đang giúp Gracie bày đồ trang điểm ra.

Mình tóc dài, màu như lúa chín dưới nắng—đậm hơn một chút so với mấy người trong nhà Adrian. Mắt mình màu hazel, đậm hơn mắt Keska chút xíu. Chiếc váy của mình là kiểu Hy Lạp thướt tha, rũ lệch khỏi vai phải, đính cườm kín, màu xanh như thủy tinh biển—xanh nước pha một chút lam, đậm hơn xanh bạc hà một tông. Màu đó làm bật đôi mắt mình lên, lại hợp với mái tóc được uốn lọn mềm, ghim lệch sang phải để lộ dấu ấn Adrian để lại ở bên trái.

Mình không phải kiểu thích tô vẽ dày, nhưng mình hiểu hôm nay mình phải đẹp nhất có thể. Nhất là sau chuyện ban nãy, mình càng quyết tâm phải bước ra thật chói—giật lại ánh nhìn khỏi bà nội Adrian. Kẻ mắt nâu ngả màu xô thơm, phấn mắt xanh chuyển ombre, tán kiểu mắt mèo, thêm chút má hồng tôn gò má cao, môi màu san hô nhẹ… nhìn mình trong gương, mình thấy mình như một nữ thần Hy Lạp thật sự.

Trong lúc chuẩn bị, mình hỏi Keska về chuyện cô ấy và Adrian hay “nói” bằng ký hiệu.

“Sao cậu với Adrian lại dùng ngôn ngữ ký hiệu với nhau? Cậu bị giảm thính lực hả? Có phải vì vậy nên họ mới cay nghiệt với cậu không?”

“Không, mình không bị giảm thính lực.” cô ấy nói. “Bọn mình làm vậy để nói chuyện với nhau mà họ không biết bọn mình đang nói gì—vì bọn mình không dùng liên kết tâm trí được do ở hai bầy khác nhau.” Rồi cô ấy thở khẽ. “Họ ghét mình vì như cậu vừa nghe cựu Luna với bà Sutter—bà trưởng lão—nói đó… mình không giống ai trong nhà họ. Mình giống bà ngoại của mình, Nana Lilly.”

Cô ấy nói tiếp: “Gamma của Adrian có một người em họ bị điếc, rồi người đó dạy bọn mình ký hiệu. Adrian muốn học để sau này nếu họ có ghé thăm, anh ấy có thể trò chuyện với chị ấy cho đàng hoàng—đúng kiểu chủ nhà lịch thiệp.”

Mình có nghe chuyện về người em họ của Gamma, và mình cũng đang học ký hiệu vì lý do đó.

“Mình thương mẹ mình ghê.” Keska nói rất khẽ, giọng như bị gió thổi đi mất. “Cách bà nội mình nói… cứ như mẹ mình từng lăng nhăng với ai đó, hoặc nhà mình nhận nuôi vậy. Mà chẳng ai lên tiếng bênh mẹ mình hết!!!”

“Mình nghĩ là có người sẽ nói chuyện với bà ấy thôi. Mình không tin ba cậu lại để bà ấy sỉ nhục mẹ cậu như vậy.” mình đáp.

“Hy vọng là thế.” cô ấy nói.

DRAKE: Tôi điên tiết lên với mẹ tôi vì bà ấy làm cho người ta nghĩ bạn đời của tôi cắm sừng tôi! Tôi hùng hổ xông đến chỗ bà đang đứng, “MẸ!!!” Tôi gần như gầm lên, “Carla không hề—và chưa bao giờ—phản bội con!! Mẹ nợ cô ấy một lời xin lỗi, NGAY BÂY GIỜ!!!” Tôi sôi máu, nhưng tôi không muốn làm ầm ĩ hơn cái cảnh bà vừa bày ra, dù vậy bà vẫn phải xin lỗi bạn đời của tôi. Tôi nắm lấy cánh tay bà, kéo sệt bà qua chỗ bạn đời tôi đang đứng. “Giờ xin lỗi đi!” Giọng tôi lạnh như băng khi nói với bà.

“Drake, cưng à, mẹ có nói cô ta ngoại tình đâu, con tự bẻ lái lời mẹ ra ngoài ngữ cảnh thôi.” Mẹ dỗ dành.

“Đừng có lên giọng dạy đời con, mẹ! Mẹ nói nghe y như là Carla либо phản bội, либо Keska là con nuôi (mẹ ruột kiểu gì ấy!), đó là nguyên văn lời mẹ. Giờ thì xin lỗi Bạn Đời của con đi!!!” Tôi nghiến răng ken két, phun ra từng chữ. Mẹ tôi vốn ghét nhất là nhận mình sai, nhưng lần này tôi sẽ bắt bà phải nhận—ngay trước mặt bao nhiêu người làm chứng.

“Drake, con yêu, đừng làm to chuyện.” Bà nói nhỏ, như muốn dìm cho xong.

“XIN LỖI. NGAY!!!” Tôi gần như gầm lên.

“Rồi.” Bà thở hắt ra một hơi bực bội. Bà quay sang bạn đời tôi. “Carla, tôi xin lỗi, nhưng tôi không nói cô phản bội.”

“Không, Amanda, bà không nói thẳng. Bà chỉ bóng gió thôi. Và bằng cách đó, bà không chỉ đem danh dự của tôi ra làm trò mà còn kéo cả thể diện của Bầy vào. Bà hài lòng chưa!!” Bạn đời tôi và tôi cùng quay lưng lại với bà, bước đi để về vị trí cho buổi lễ.

Âm nhạc vang lên, như một tín hiệu khai lễ.

KINA: Tôi liếc nhanh cái đồng hồ, sắp một giờ rưỡi rồi. Có tiếng gõ cửa khẽ khàng, mẹ tôi ra mở. Tôi nghe giọng ba ở phía ngoài—trầm ấm, dày như tiếng kèn đồng. “Đến giờ rồi, mấy mẹ con chuẩn bị xong chưa?” Ba hỏi.

Mẹ mở cửa cho ba bước vào. “Ôi, đẹp quá! Con gái cưng của ba.” Ba nói với tôi rồi cúi xuống hôn lên má tôi. Sau đó ba quay sang hôn mẹ. Quay lại nhìn tôi, ba đưa cánh tay ra. “Các quý cô, mời ra vị trí. Ba sẽ dắt Kina xuống.”

Keska là người bước ra trước, sau đó là Gracie. Tôi tình cờ bắt gặp Adrian—anh ấy đã đến để đưa mẹ tôi xuống rồi sau đó lên đứng vào chỗ trên sân khấu dựng tạm cho sự kiện hôm nay.

“Trong phòng lúc nãy có ai đi cùng con với Gracie và mẹ vậy?” Ba hỏi khẽ, giọng hạ thấp như sợ người khác nghe thấy.

Tôi ghé sát, thì thầm lại: “Đó là Keska, em họ của Adrian.”

“Cái cô mà mụ già lắm chuyện hồi nãy làm ầm lên ấy hả?”

“Vâng, ba, đúng người đó luôn.” Tôi đáp, khóe môi không giấu nổi nụ cười.

Ba tôi chẳng hề giấu giếm chuyện ông không ưa bà nội của Adrian—cái kiểu người vừa mở miệng là thiên hạ nhức đầu.

Chương Trước
Chương Tiếp