Chương sáu trăm hai mươi mốt

JIPSEE

Không biết là đã bao lâu rồi, chắc cũng chưa lâu lắm, vì lúc tôi tỉnh lại sau cái “cơn” mới nhất, tôi vẫn đang được ôm gọn trong vòng tay ấm nhất, rắn chắc nhất, dày như gỗ sồi nhất mà đời tôi từng có cái vinh hạnh mất nết là được nằm ngủ trên đó.

Ổng vẫn còn bế mình kìa.

*Cái cây c...

Đăng nhập và tiếp tục đọc