Chương 228

Ánh mắt Henry càng dịu lại khi nhìn Zoey.

Gã đàn ông kia cuối cùng cũng bỏ đi, mặt mũi rõ là hụt hẫng.

Mấy gã khác định kiếm cớ tiến tới thấy thế liền chùn bước ngay, chẳng ai dám manh động nữa.

Tiệc tàn, Zoey đã ửng đỏ vì rượu vang. Xe vừa dừng trước khách sạn, Henry bế thốc cô lên, ôm thẳng về ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc