Chương 442

“Chắc rồi cũng sẽ khá lên theo thời gian thôi.”

Henry quay sang Zoey. “Em buồn ngủ hả? Nếu mệt thì chợp mắt chút đi. Tới giờ ăn trưa anh gọi em dậy.”

Zoey thật ra không mệt, nhưng nghe Henry nói vậy tự dưng lại thấy mí mắt nặng trĩu.

Cô vừa nằm xuống đã ngước nhìn anh. “Anh không cần ở lại với em...

Đăng nhập và tiếp tục đọc