Chương 162

“Nếu hỏi ý tôi á, cô ấy nên lo tập trung cho nghệ thuật của mình thì hơn, chứ cứ muốn ôm đồm hết mọi thứ một lúc làm gì,” Alton nói.

Caroline mỉm cười, hất cằm ra hiệu anh vào bếp bưng ravioli. “Chuẩn luôn. Anh lúc nào chả đúng, rành nhất mà.”

Được khen một câu, Alton khoái chí ra mặt, tất tả chạy...

Đăng nhập và tiếp tục đọc