Chương 3
Heidi mỉm cười khiêm tốn. “Tất cả là nhờ anh Windsor chỉ dạy cả thôi. Em xin được nâng ly kính anh, anh Windsor.”
Cô ta rụt rè rót cho Arthur một ly, tiếng “dzô!” với “cạn ly!” rộ lên khắp bàn.
Arthur chắc cũng chẳng nhớ đây là nhà hàng nơi anh và Caroline gặp nhau lần đầu. Người được nâng ly tung hô đã đổi, từ Caroline thành một người khác.
Caroline lặng lẽ nhấp một ngụm rượu. Đắng nghét đến mức cô nhăn mặt.
Terry thấy vậy, đang định kéo Caroline đi thì một người phụ nữ ăn diện quá đà bước tới.
“Cô làm gì ở đây?”
Cô ta là trợ lý của Arthur, Dolly Reed. Trong công ty không mấy người biết thân phận của Caroline, nhưng Dolly là một trong số đó.
“Cô Hamilton, cô xuất hiện ở đây… hình như không hợp lắm.”
“Dù tôi không biết cô moi đâu ra tin này,” Dolly nói tiếp, giọng đầy mỉa mai, “nhưng anh Windsor đã dặn, buổi chúc mừng hôm nay là dành riêng cho cô White. Bọn tôi cũng muốn tránh để ‘một vài người’ cố tình đến phá đám, nên cô hiểu rồi đấy…”
Từng chữ như nhỏ giọt khinh khỉnh. Terry tức đến run người, suýt nữa lao vào đối đầu, nhưng Caroline đưa tay giữ lại.
“Không đáng.”
Caroline kéo Terry về phía cửa, trước khi đi còn buông một câu: “Khỏi cần nói với anh ta là tôi đã tới.”
“Terry, nếu anh ta không phản hồi, mình cứ gửi thẳng thông báo pháp lý.”
Dọn dẹp nhà hàng cũng mất một lúc. Arthur xuống dưới để tránh bị ép uống thêm, hỏi Dolly tình hình thế nào.
Dolly cúi đầu. “Gần xong rồi ạ, anh Windsor. Anh yên tâm.”
“Tốt.” Arthur đáp lạnh nhạt. “Cô lên trước đi.”
Anh rút một điếu thuốc trong túi, kẹp giữa môi nhưng không châm lửa. Từ ngày bọn trẻ ra đời, anh chưa từng lén hút một mình.
Anh nheo mắt, nhìn về phía cửa xoay của nhà hàng, chợt bắt gặp bóng một dáng người mảnh khảnh đang rời đi.
Caroline lái xe về căn hộ của mình.
Vừa bước vào, điện thoại đã reo. Là Elsie Windsor, em gái Arthur.
“Caroline, em nghe nói chị về lại Thành Sovereign rồi. Dạo này chị thế nào?”
Caroline không biết cơ thể mình kiệt hay tim mình mỏi hơn. Im một lát, cô đáp: “Elsie, lâu rồi không gặp. Chị vẫn ổn.”
Cô chưa sẵn sàng nói cho bất kỳ ai bên nhà Windsor biết chuyện bệnh của mình.
Đầu dây bên kia đầy lo lắng thật lòng. “Caroline, chị nhớ mấy hôm nữa là ngày gì không? Ông nội dặn nhất định muốn gặp chị và anh em.”
Mỗi cuối hè, Isaac Windsor—ông nội của Arthur—đều tổ chức sinh nhật, cả nhà đông đủ có mặt.
Caroline dạo này liên tiếp bị dội hết cú này đến cú khác, nếu không có Elsie nhắc thì suýt nữa cô quên bẵng.
“Chị biết rồi.”
Elsie là một trong số ít người đối xử tử tế với Caroline từ ngày cô gả vào nhà Windsor.
Phản xạ đầu tiên của Caroline là muốn từ chối. Giờ cô đang ly hôn Arthur, cô chỉ muốn cắt đứt sạch sẽ mọi dây dưa với anh và nhà Windsor.
Nhưng Isaac đã đích thân gọi tên cô, khó mà nói không. Biết đâu đây lại là dịp tốt để nhắc lại chuyện năm đó.
Caroline vừa nằm xuống định nghỉ thì trong cơn lơ mơ, lại có cuộc gọi nữa. Cô bắt máy mà không thèm nhìn số.
“A lô, mẹ ơi!” Giọng Layla ngọt lịm, trẻ con vang lên.
Cơn buồn ngủ của Caroline tan biến ngay tắp lự. Im lặng một nhịp, cô trả lời phẳng băng: “Gì vậy?”
“Mẹ ơi, dạo này mẹ—”
Layla chưa nói hết thì Logan hình như huých cô bé. “Layla, nói thẳng vào chuyện đi.”
Layla bĩu môi. “Mẹ ơi, tối nay mẹ tới đón tụi con đi ăn cơm ở nhà ông nội được không?”
Caroline tưởng tượng ra khuôn mặt bé con đầy hy vọng của con bé.
Ngày trước, không cần chúng mở lời cô cũng đã đến đón. Giờ thì cô không muốn, cũng chẳng còn sức. Nhớ lại cảnh bọn trẻ hôm đó ríu rít chơi quanh Heidi, tim cô đau nhói.
Caroline trở mình, chui sâu dưới chăn, lấy tay che mắt. “Bảo ba con đón. Hôm nay mẹ mệt lắm.”
Có lẽ đó là một trong những lần hiếm hoi cô từ chối trong đời, và chắc chắn là lần đầu tiên chúng nhận một lời từ chối từ mẹ. Layla chợt thấy tim mình se lại. Trước giờ mẹ luôn chiều tụi nó.
Cô vừa định nói thêm thì Logan đã giật lấy cái đồng hồ-điện thoại, bĩu môi rồi nói: “Mẹ đúng là vô trách nhiệm ghê. Cô White mà gặp chuyện này thì đời nào cô ấy làm vậy.”
Kiểu gì câu đó cũng chọc cho cô tức, rồi cô sẽ phải chạy tới thôi.
Đối mặt với lời buộc tội của Logan, Caroline chỉ bật cười khẽ. Hai đứa con sinh đôi mà cô suýt chết mới sinh ra, giờ lại muốn người khác làm mẹ mình.
“Thế thì đi nhờ cô ấy tới đón con,” cô nói xong liền cúp máy.
Caroline không thể nào ngừng thương con, nhưng yêu thương dốc hết ruột gan suốt bao năm mà chẳng nhận lại được điều gì tử tế, cô cũng không định chạy theo xin xỏ tình cảm của chúng nữa.
Trang viên Windsor chìm dần vào bóng tối sập xuống, ngôi nhà cổ mang dáng vẻ bề thế, phảng phất hơi thở của bao đời.
Caroline vừa bước xuống xe đã thấy hai bóng nhỏ xíu áp sát vào ô cửa kính cao sát trần.
Logan thấy cô thì nhăn nhó làm mặt xấu rồi quay đầu chạy biến. Layla thì lao tới ôm chầm lấy cô, ngước đôi mắt trong veo dưới mái tóc bông xù. “Mẹ ơi!”
Caroline ôm lại hờ hững, rồi nhẹ nhàng gỡ tay con bé ra.
Vừa đặt chân vào phòng khách chính, bầu không khí như bị siết chặt lại.
Anh trai của Arthur và chị dâu ngồi ở hai đầu ghế sofa. Người đàn ông đó có nét hao hao Arthur, nhưng trông chững chạc và điềm đạm hơn. Thấy Caroline bước vào, anh ta đứng dậy chào.
Còn chị dâu thì diện đồ lộng lẫy chói mắt, khí thế áp người. Cô ta giả vờ như không thấy Caroline. Trước giờ cô ta vốn không bao giờ vừa mắt chuyện Caroline làm “mẹ bỉm ở nhà.”
“Caroline, cô bận cái gì mà đến thời gian đưa bọn trẻ về trang viên Windsor cũng không sắp xếp nổi?” Mẹ của Arthur, Tiffany Windsor, ngồi ở vị trí chủ tọa, giọng lạnh tanh, uy quyền không ai dám cãi. “Đã làm mẹ thì làm cho đúng phận sự của mình đi.”
Caroline biết Tiffany đang nhắc cô về thỏa thuận năm đó.
Ngày Tiffany đồng ý cho Caroline cưới Arthur, điều kiện là Caroline phải dứt hẳn sự nghiệp, toàn tâm toàn ý ở nhà nuôi con.
Hồi ấy, một trường y danh giá ở nước ngoài đã nhận cô vào vị trí đào tạo. Cô đành cắn răng bỏ, để cưới Arthur. Chỗ đó cuối cùng rơi vào tay Heidi.
Năm năm trôi qua, Caroline thành bà mẹ toàn thời gian, chăm chồng chăm con.
Mẹ chồng, chị em dâu, anh chồng đều ghét cô; chồng thì lạnh nhạt; còn Heidi thì trở về oai phong, “nhảy dù” vào làm thư ký riêng của Arthur, ung dung đắc ý.
Chỉ một quyết định thôi, mà đời rẽ sang hai ngả khác nhau một trời một vực.
Caroline mở miệng định giải thích, rồi chợt thấy chẳng đáng. “Con hiểu.”
Hôm nay cô tới là để bàn chuyện ly hôn với Isaac. Không cần nói thêm làm gì. Cô tìm một chỗ trống ngồi xuống, lặng lẽ ăn tối.
Isaac bệnh nên phải nằm nghỉ trên giường, vì thế tối nay không có bữa cơm ngồi đủ mặt; Caroline cũng không được gặp Isaac.
Arthur bận việc công ty, mãi đến nửa đêm mới về. Caroline đang đi xuống lầu thì chạm mặt anh vừa bước vào. Hai người nhìn nhau thoáng qua, không ai nói gì.
Caroline vội quay đi. Arthur là người cô không muốn gặp nhất ở đây. Anh vẫn luôn lạnh lùng với cô như thế.
Dù cô đã để lại bản thỏa thuận ly hôn, Arthur cũng chẳng hỏi cô lấy một câu. Anh chỉ lướt qua cô, đi thẳng tới chỗ người nhà Windsor để chào hỏi xã giao.
Elsie nhìn thấy hết, liền vỗ nhẹ lên tay Caroline. “Con nghỉ đi, Caroline. Vợ chồng đóng cửa bảo nhau, ở riêng rồi sẽ nói chuyện được.”
Nhưng Caroline đã không còn muốn giải thích bất cứ điều gì với Arthur nữa.
Bao năm nay, cô đã dùng đủ mọi cách để sưởi ấm trái tim anh, nhưng công cốc. Cô đã tiêu sạch hết phần ấm áp dành cho Arthur, không còn chút sức lực nào để sưởi anh thêm lần nào nữa.
Hôm nay cô tới chỉ vì muốn bàn chuyện ly hôn.
Nói chuyện với Elsie một lúc, Caroline trở về phòng thì nghe tiếng Arthur đang gọi điện trong phòng tắm.
Giọng trầm của anh vọng qua cánh cửa kính, bị ngăn lại nghe khàn khàn mơ hồ: “Được rồi, mai anh đi cùng em.”
Đó là giọng kiên nhẫn mà anh chưa từng dành cho cô. Cô không cần đoán cũng biết đầu dây bên kia là ai.
Caroline gõ cửa phòng ngủ.
“Tối nay anh ngủ ở đây đi. Em qua phòng làm việc.”
Arthur cất điện thoại, liếc cô hờ hững. “Không cần.”
