Chương 379 Cố ý

Henry mở mắt ra, đập vào mắt anh là một cái trần nhà lạ hoắc.

Giật mình, anh bật dậy cái rụp, rồi mới sững người nhận ra dưới chăn mình… trần như nhộng.

“Anh tỉnh rồi à?” Kenna hỏi tỉnh bơ, vừa từ phòng tắm bước ra, người quấn áo choàng tắm.

Mắt Henry trợn tròn, giọng run run: “Tối qua… tụi mình…...

Đăng nhập và tiếp tục đọc