Chương 6 Một nụ hôn
Miranda kéo lại hai bản hợp đồng chuyển nhượng bất động sản đã ký, khóe môi cong lên đầy mãn nguyện.
Dù bố cô đang bị đình chỉ để phục vụ điều tra, ông ta đã thao túng Lancaster bao nhiêu năm nay rồi. Ai mà biết được ông ta giấu riêng bao nhiêu tiền.
Giờ mà đối đầu trực diện với ông ta thì chẳng khôn ngoan chút nào.
Cô thật sự phải cảm ơn Ariana đã đưa đến một cơ hội ngon lành đến thế.
Ngày mai, sau khi sang tên xong hai căn biệt thự, cô có thể lần theo manh mối này, nhờ người điều tra nguồn gốc số tiền mờ ám của bố.
Dominic nhìn chòng chọc vào hai bản thỏa thuận, như thể bị ai đó cứa mất từng mảng thịt trên người. Anh ta gần như chẳng ăn được mấy miếng, mặt tối sầm rồi quay về phòng.
Miranda chẳng thèm bận tâm.
Sáng hôm sau, cô nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng Clifton trầm và lạnh, nghe xa cách như không dính dáng gì đến ai.
“Ông nội tôi muốn gặp cô. Tối nay đến dinh Prescott ăn cơm.”
“Còn nữa, nếu không có chuyện gì bất ngờ thì từ giờ cô phải chuyển sang sống với tôi.”
Nghĩ đến một trăm triệu tiền bồi thường, Miranda không do dự.
“Được.”
Cúp máy xong, cô thầm nghĩ tạm thời chưa nên nói cho mẹ và em trai biết chuyện cưới chớp nhoáng với Clifton chỉ vì khoản bồi thường.
Nói ra chỉ khiến họ lo thêm, được gì đâu.
Cô bước đến phòng mẹ, đã chuẩn bị sẵn lý do.
“Mẹ, giờ con ly hôn Harrison rồi, con muốn có chút không gian để bình tâm lại. Con sẽ ra căn hộ ở trung tâm ở một thời gian.”
Arabella gật đầu ngay.
“Ừ, vậy cũng được. Ở một mình cho thoải mái đầu óc. Còn hơn ở đây, nhìn thấy bố con thiên vị rồi lại bực mình thêm.”
Chiều hôm đó, tại dinh Prescott.
Cả dinh thự toát lên vẻ sang trọng kín đáo, đi đến đâu cũng thấy tinh tế, kiểu giàu mà không cần phô trương.
Miranda vừa bước xuống taxi đã thấy Clifton ngồi xe lăn, chờ ngay trước cổng chính.
Hai người lần lượt đi vào. Trong phòng khách, họ gặp gia chủ nhà Prescott—ông nội của Clifton.
Ông Prescott ánh mắt sắc, thần thái quắc thước, nhưng vừa nhìn thấy Miranda, nét mặt lại dịu hẳn.
“Cháu là Miranda à. Ngoan lắm. Ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh nữa.”
Ông gật gù hài lòng, rồi liếc xéo Clifton đứng cạnh.
“Thằng nhóc này mà dám làm cháu khổ, cứ nói với ông. Ông sẽ chỉnh cho ra lẽ!”
Miranda mỉm cười, đáp giọng mềm mỏng.
“Ông nội, Clifton đối xử với cháu rất tốt ạ.”
Ông nội Clifton rõ ràng hài lòng với sự ngoan ngoãn ấy. Ông kéo cô lại gần, hỏi han dồn dập.
“Hai đứa quen nhau kiểu gì?”
“Miranda, cháu thật sự không ngại cưới cháu ông… dù nó bị tàn tật sao?”
Miranda theo bản năng liếc sang Clifton.
Anh ta đeo mặt nạ, biểu cảm khó đoán. Anh im lặng, chẳng có ý định đỡ lời cho cô.
Cô đành thuận theo.
Miranda hạ mắt xuống, làm bộ thẹn thùng.
“Ông nội, Clifton từ trước đến giờ vẫn là mẫu chồng lý tưởng trong giới của bọn cháu. Thật ra… cháu thích anh ấy lâu rồi.”
“Nên cháu không hối hận vì đã lấy anh ấy.”
Cô tự nhắc mình hết lần này đến lần khác: tất cả chỉ vì một trăm triệu tiền bồi thường, phải làm ông Prescott yên lòng.
Sợ ông nội Clifton không tin, cô chơi tới bến. Cô nghiêng người, ngay trước mặt ông, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên chiếc mặt nạ lạnh ngắt của Clifton.
“Cháu sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt.”
Trên xe lăn, Clifton rõ ràng không ngờ Miranda lại làm vậy. Anh cụp mắt xuống, giấu đi cảm xúc.
Thấy thế, nụ cười của ông nội Clifton càng sâu. Ông mãn nguyện ra mặt.
“Tốt, tốt! Đúng là cháu dâu tốt của nhà này!”
Ông lập tức sai quản gia mang ra một chiếc bìa hồ sơ, rồi đưa thẳng cho Miranda.
“Đây là quà ra mắt ông tặng cháu. Một căn biệt thự ở khu Nam.”
Miranda vội xua tay từ chối.
“Ông nội, thế này nhiều quá ạ. Cháu không dám nhận đâu.”
Nhưng cô còn chưa nói hết, Clifton bỗng lên tiếng.
“Ông nội đã cho thì nhận đi.”
Ánh mắt Clifton ghim chặt lên Miranda.
Miranda không từ chối nữa.
Nhìn hai đứa “tình cảm” qua lại, ông nội Clifton vui ra mặt, lập tức chốt luôn.
“Hai đứa hợp nhau thế này, tối nay đừng về. Ở lại dinh thự!”
“Bà đã sai người làm dọn sẵn cho hai đứa một phòng rồi.”
Miranda và Clifton liếc nhìn nhau. Không ai lên tiếng từ chối.
…
Tối hôm đó, sau bữa cơm.
Miranda từ trong phòng tắm bước ra, hơi nước ấm vẫn còn phảng phất trên làn da, khiến người cô nóng hổi như vừa đi qua một cơn mưa rào mùa hạ. Cô ngẩng lên, bắt gặp Clifton đang tựa lưng vào đầu giường, trên tay cầm mấy tập giấy tờ.
Ánh trăng rọi qua khung cửa sổ, trải một vệt bạc lên chiếc mặt nạ trên gương mặt anh.
Miranda biết trong cuộc hôn nhân hợp đồng này, phần “bổn phận” của cô là chăm sóc anh. Cô bước lại gần giường.
“Muộn rồi. Anh nghỉ đi. Thức khuya không tốt cho cái chân bị thương của anh đâu, nghe chưa.”
Cô đưa tay về phía Clifton.
Nhưng người đàn ông lập tức kéo tập giấy sang bên. Tay Miranda bị xô lệch bởi xấp giấy, vô tình quệt trúng chiếc mặt nạ trên mặt anh.
Tách.
Chiếc mặt nạ rơi xuống.
Lông mày đậm, đôi mắt sắc, sống mũi cao.
Tim Miranda khựng lại một nhịp. Anh… đâu có bị hủy dung?
Hơn nữa, gương mặt này… giống y hệt người đàn ông đã cứu cô trong cái nhà kho bỏ hoang hôm đó!
Nhưng cô lập tức gạt phắt ý nghĩ ấy đi.
Không thể nào.
Clifton là người thừa kế nhà Prescott. Lại vừa mới gặp tai nạn xe gần đây. Làm sao anh có thể xuất hiện ở một nơi như thế được chứ?
Miranda cố giữ bình tĩnh, bước sát lại.
“Mặt anh… không bị biến dạng à?” Giọng cô đầy ngạc nhiên.
“Không tới lượt cô quan tâm.” Giọng Clifton lạnh tanh.
Nhìn người đàn ông trước mặt, Miranda không khỏi nghi hoặc. Vì sao anh phải giấu gương mặt thật? Chẳng lẽ… có nguy hiểm gì đó?
“Clifton, giờ tôi biết bí mật của anh rồi… anh không sợ tôi đi nói với người khác hả?”
“Cô đang đe dọa tôi?” Giọng anh trầm xuống, sắc lạnh như lưỡi dao.
Miranda muốn lùi lại, tạo khoảng cách an toàn.
Nhưng cô còn chưa kịp nhúc nhích, một bàn tay nóng rẫy đã chộp lấy cổ tay cô.
Mọi thứ xoay một vòng. Một lực mạnh kéo cô về phía trước, và cô ngã gọn vào lòng anh—rắn chắc đến mức khiến cô nghẹt thở.
“Anh…”
Cô mới bật ra được một tiếng thì gương mặt đẹp đến nguy hiểm của anh đã chiếm trọn tầm mắt. Đôi môi lạnh của anh ập xuống, ép chặt môi cô.
Nụ hôn vừa gấp gáp vừa bá đạo, không chừa cho cô một đường lui.
Miranda theo bản năng giãy giụa, hai tay đẩy vào ngực anh.
“Ưm… thả ra…”
Tách.
Trong lúc vùng vẫy, một chiếc cúc trước ngực áo ngủ của cô bung ra.
Người đàn ông như nhận ra. Anh khựng lại một thoáng, rồi cúi xuống hôn cô dữ dội hơn, như muốn nuốt chửng.
Thời gian trôi qua dài đến mức Miranda tưởng mình sắp không thở nổi, Clifton mới buông cô ra.
Ánh mắt anh sẫm lại khi nhìn xuống phần trắng mịn lộ ra ở ngực cô. Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Miranda cũng nhận ra anh đang nhìn gì. Cô lập tức khoanh tay che lại, giọng vừa tức vừa tủi.
“Cái đó không có trong thỏa thuận. Tôi không bán thân đâu nhé!”
Thấy cô luống cuống đỏ mặt, Clifton bỗng thấy buồn cười, như đang trêu mèo.
“Cô tưởng trăm triệu dễ nuốt vậy à?”
Sắc đỏ trên mặt Miranda nhạt đi đôi chút. “Nhưng chúng ta đã nói rõ…”
Clifton cắt ngang. “Bình tĩnh. Tôi không có hứng thú với loại phụ nữ như cô.”
Miranda nhíu mày. “Vậy sao anh vừa hôn tôi?”
Clifton nhìn Miranda từ đầu đến chân.
Anh phải thừa nhận, người phụ nữ này thật sự rất đẹp.
Anh ghé sát tai cô, giọng khàn đi.
“Ông nội vừa cho người tới trước cửa. Tôi không kịp nói với cô.”
Miranda hiểu ngay.
Chỉ là diễn.
Cô thả lỏng, nhẹ cả người.
Chỉ là một nụ hôn thôi. Cô có mất mát gì đâu.
Dù không muốn thừa nhận, gương mặt Clifton đúng là hoàn hảo không tì vết.
Và lúc nãy cô giãy giụa, cô đã chạm vào ngực và bụng anh. Cơ bắp rắn chắc, đầy đặn. Cảm giác… khá dễ chịu.
Miranda vỗ vỗ hai má đang nóng ran, trèo khỏi lòng anh rồi nhanh chân chạy sang bên kia giường. Cô chui tọt xuống, kéo chăn trùm kín đầu.
Clifton nhìn cục chăn phồng lên nho nhỏ, cố đè nén hơi nóng đang dâng trong người.
“Không phải lần cuối đâu. Dù trước mặt người ta hay trong phòng riêng, sẽ còn nhiều lúc cô phải ở sát tôi. Quen dần đi.”
Dưới chăn, Miranda phát ra một tiếng “ừ” nghèn nghẹt coi như đáp lại.
Một lát sau, Clifton chống hai tay lên tay vịn xe lăn rồi đứng dậy, vững vàng. Anh đi thẳng về phía phòng tắm.
Miranda quay lưng, trùm chăn kín đầu nên đương nhiên không hề hay biết.
Người đàn ông phía sau cô có đôi chân đầy sức lực, chẳng giống một kẻ tàn tật chút nào.
