CHƯƠNG 22

McKenzie

Tôi đứng tựa bên cửa, nhìn anh ta rời đi. Cửa vừa khép lại, tôi quay vào trong. Tôi gọi Zara lại gần rồi kể tuốt tuồn tuột mọi chuyện.

“Trời đất ơi! Vậy là hắn dứt hẳn với cổ rồi hả?”

“Ừ.”

“Vậy tốt quá. Thế giờ cậu tính cho ổng cơ hội lại không?” Zara hỏi, giọng nghe rõ là đầy hy vọn...

Đăng nhập và tiếp tục đọc