CHƯƠNG 33

McKenzie

“Grayson, đứng dậy đi,” tôi nói, mắt nhìn thẳng vào anh. Anh chẳng hề hoảng hốt hay làm quá lên. Anh đứng dậy.

Tôi vòng qua bàn, tự chống tinh thần cho vững, tưởng mình sẽ phải gồng lên như mọi khi. Nhưng rồi tôi ôm lấy anh. Tôi thấy rõ anh sững người vì bất ngờ.

“Cảm ơn anh. Thật ra...

Đăng nhập và tiếp tục đọc