CHƯƠNG 5
Darius
“Chết tiệt, D. Vụ này đau đầu thấy mồ, mà đáng công lắm. Mày ăn tối chưa?”
“Chưa. Tao tưởng mày đang ăn tối với cô Jameson chứ,” tôi nói, nhếch môi cười.
“Thôi đi, bả tám nhiều nhức cái đầu. Với lại bả mê mày thấy rõ,” hắn nói, tay nghịch cái bút dạ trên bàn.
“Tao có vợ rồi, không hứng thú,” tôi đáp, mắt vẫn dán vào đống giấy tờ tôi rà soát suốt hai tiếng đồng hồ nay.
“Ờ ha. Thế hôn nhân của mày dạo này chạy êm không?” Hắn đúng là đồ khốn, nhưng nhiều lúc lại nói trúng tim đen.
“Vẫn vậy. Cô ấy làm việc của cô ấy, tao làm việc của tao. Hai đứa tránh mặt nhau cho yên chuyện,” tôi nói, không muốn thú nhận chuyện xảy ra hôm nay.
“Thế thì tốt nhất mày đổi đi, không thì Cynthia sẽ đổi hộ mày đấy. Đi uống cà phê,” hắn nói rồi đứng bật dậy.
Có một quán cà phê nhỏ cách công ty vài dãy phố. Grayson với tôi đã không ít lần cắm ở đó đến khuya. Chín giờ tối thứ Sáu, tầm này ở đây lúc nào cũng vắng tanh. Khu này toàn văn phòng với cửa hàng đóng sớm, chứ chẳng có chỗ vui chơi gì.
Vừa bước vào quán, Grayson còn đang thao thao về con bé thực tập mới của hắn. Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy cô ấy. Cô ấy chưa nhìn thấy tôi, nên tôi né sang một bên. Grayson cũng không để ý—tạ ơn trời. Cô ấy đang ngồi cùng cô Mitchell. Laptop và sách vở bày kín bàn. Tôi để Grayson gọi đồ luôn, rồi hai đứa chọn chỗ ngồi sao cho tôi vừa nhìn được họ, vừa nghe loáng thoáng câu chuyện.
“Cô ngồi đây nhé, Kenzie. Cô vào nhà vệ sinh chút, rồi mình quay lại thư viện,” cô Mitchell nói.
“Dạ.”
Đúng lúc đó, vài thằng con trai bước vào, đi thẳng lại chỗ cô ấy. Chắc là quen nhau. Ừm.
“Ê, McKenzie. Không ngờ cậu cũng ghé mấy chỗ như này hả?” một thằng hỏi.
Cô ấy không trả lời. Thằng cao kều chỉ đứng nhìn chằm chằm cô ấy.
“Bọn mày ra gọi cà phê đi, rồi mình đi. Cho tao một phút,” hắn nói, kéo ghế ngồi xuống đúng chỗ cô Mitchell vừa đứng dậy.
“Thế nào, McKenzie. Cậu quyết chưa?” Quyết cái gì? Cô ấy ngước lên nhìn hắn.
“Đây là năm ba trường y của tôi. Anh hỏi tôi câu đó bao nhiêu lần rồi. Câu trả lời lúc nào cũng vậy thôi, Jake. Tôi không hứng thú yêu đương với anh hay với bất kỳ ai. Tôi nói một lần, chỉ một lần: tôi đã có chồng. Giờ thì đừng bao giờ hỏi lại nữa,” cô ấy nói nhỏ.
Chết tiệt. Cách hắn nhìn cô ấy làm tôi sôi máu. Tôi vừa định đứng dậy cho hắn biết tôi là ai thì thấy cô Mitchell đang đi về phía họ.
“Ôi trời ơi, Jake. Chắc cậu khát câu trả lời đến mức người ta từ chối bao nhiêu lần cũng không chịu hiểu nhỉ,” cô Mitchell nói, nhìn thẳng hắn. Hắn quay sang nhìn cô ấy.
“Giờ thì tôi hiểu rồi nha. Hai người tụi bây đang cặp kè với nhau; cô ấy là bồ của mày chứ gì. Bảo sao lúc nào cũng dính lấy nhau như sam. Mẹ kiếp, sao không nói sớm là mày mê con gái, McKenzie?” Giọng điệu trêu ngươi đó làm tôi bực mình. Tôi ghét cái cách hắn nói chuyện với cô ấy.
Zara vòng tay ôm chặt lấy McKenzie, tựa đầu lên vai cô.
“Trời ơi, nó phát hiện ra bí mật của tụi mình rồi, Kenzie. Giờ biết làm sao đây?” Zara nói giọng như hết đường xoay. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài chỗ đám bạn đang đợi.
“Có lúc tao tự hỏi không có mày thì tao sống sao nổi, mà gặp mấy pha kiểu này thì tao chỉ muốn đấm cho mày một cái. Mày biết là tới sáng thôi tin đồn sẽ bay khắp trường không?” McKenzie nói, nhìn Zara. Zara chỉ nhún vai.
“Ít ra nó cũng làm mấy thằng khốn đó thôi không tán tỉnh mày nữa,” cô nàng nói, cười tỉnh bơ.
“Ừ. Giờ tao thành les luôn. Cái đầu điên của mày còn nghĩ ra trò gì nữa đây? Đi thôi.”
Lúc McKenzie đứng lên và thấy tôi, cô khựng lại. Cô cúi gằm mặt rồi lặng lẽ đi ra. Tôi quên mất là Grayson đang đi cùng. Tôi quay lại, bắt gặp anh ta nhìn tôi chằm chằm.
“Giải thích coi? Tao đâu biết mày có hứng thú với mấy em trẻ vậy.” Ừ, hắn không định buông tha.
“Có lúc tao cũng tự hỏi sao tao còn chơi với mày được. Đó là vợ tao, đồ ngu,” tôi nói, mắt vẫn dõi theo hai bóng lưng đang rời đi. Hắn bật dậy.
“Con nào?”
“Con thấp thấp, tóc nâu,” tôi đáp, ngay lúc hắn lao vụt qua cửa. Vài phút sau tôi thấy hắn quay lại. Hắn ngồi xuống, nhìn tôi.
“Vợ mày… ngon phết đó, ông ạ?” Giờ thì hắn cười nhếch mép.
“Tao biết.”
“Thế sao mày để cổ đi lại ngoài kia mà không đeo nhẫn? Mày lo mà chấn chỉnh lại đi. Có một điều tao biết chắc, Darius: cái phút mày công khai, người ta biết cổ là ai, là bọn cá mập sẽ bu tới liền, nhất là Ethan—mày không muốn thằng đó nhắm vào cổ đâu. Mày cũng thấy rồi đó, cả đám bạn học của cổ cũng đang rình rập. Nên tỉnh lại đi, tự ngồi mà nghĩ cho rõ mày đang làm cái trò gì.”
Tôi không nói gì. Tôi không thể—vì chính tôi còn không biết mình muốn gì. Rồi chúng tôi quay về văn phòng.
Mấy tuần qua rối như tơ vò. Tôi gặp cô ấy ít nhất mỗi tuần một lần, quanh quẩn trong nhà. Cô chẳng nói câu nào, chỉ thu mình lại, lặng lẽ như người dưng.
Vài tuần sau, tôi ngồi trong phòng làm việc, rà lại một xấp giấy tờ cho vụ thâu tóm. Grayson vừa đi cách đó vài phút, lải nhải về một cái club nào đó. Trời đã khuya, tôi chỉ thấy mệt rã rời. Mọi thứ đã đâu vào đấy, nên tôi đứng dậy đi về. Trên đường lái xe về nhà, Ruddy báo cáo cho tôi một lượt.
“Tôi đã moi thêm chút nữa và lòi ra vài thứ rồi, thưa ông. Angela Davidson với Paul Davidson là bố mẹ cô ta. À mà… Paul là cha dượng; ông ta cưới mẹ cô ta khi cô ta mới ba tuổi. Ông ta có một cậu con trai tên Gabriel Davidson. Lúc họ cưới nhau thì thằng bé bảy tuổi. Bố ruột cô ta, Garrett Peirce, chết vì tai nạn xe hơi đúng một năm sau khi cô ta chào đời. Tôi nghĩ cô ta học ở nhà vì không có bất kỳ hồ sơ nào về việc đi học từ lúc sinh ra cho tới năm mười tám tuổi. Không có báo cáo khám bệnh hay giấy tờ gì hết; nói thẳng ra là, trước khi tròn mười tám, cô ta như kiểu… không tồn tại. Họ sống ở rìa Wellington, khu Brookdale, chỗ ấy heo hút, không hàng xóm láng giềng nên chẳng moi được thêm thông tin. Có vẻ cô ta với gia đình cũng cơm chẳng lành canh chẳng ngọt. Cô chủ trẻ không có mặt trên mạng xã hội, chưa từng có. Cứ như cô ta cố tình sống kín tiếng, tránh gây chú ý ấy. Tạm thời tôi tìm được nhiêu đó thôi, thưa ông.”
Tôi nghe đầu nhức nhối như sắp nứt ra.
“Thôi đi, Ruddy. Dù là chuyện gì, đến lúc cần biết thì tự khắc sẽ biết.” Anh ta thả tôi xuống rồi phóng xe đi. Trong nhà yên ắng, đèn tắt gần hết. Tôi đang định lên phòng thì nghe tiếng gì đó rơi vỡ.
Tôi rẽ vào bếp, thấy cô ấy ngồi bệt dưới đất, loay hoay nhặt những mảnh kính vỡ.
“Cô làm gì thế? Đứt tay bây giờ.” Tôi biết mình làm cô ấy giật mình.
“Em xin lỗi… em lỡ tay thôi. Em sẽ đền. Em xin lỗi, thật sự xin lỗi,” cô ấy nói, giọng run run khiến tôi bất giác chú ý. Tôi nắm lấy tay cô ấy để ngăn lại. Mắt cô ấy đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
“Em xin lỗi, thật sự là tai nạn. Em không cố ý làm vỡ… em xin lỗi.”
Tôi tức thì tôi đập đồ như cơm bữa, còn cô ấy chỉ làm rơi cái ly chết tiệt mà suýt khóc.
“McKenzie, tai nạn thôi; đồ vỡ thì thay được. Chẳng phải tận thế đâu, bỏ đó đi,” tôi nói, nhìn thẳng vào cô ấy.
“Dạ… vâng,” cô ấy gật đầu.
“Marlene sẽ dọn. Cô lên ngủ tiếp đi?” Tôi buông tay cô ấy ra.
“Dạ.”
Tôi nhìn theo cô ấy bước ra khỏi bếp, đi lên lầu về phía phòng mình. Tôi cúi xuống nhìn đống kính vỡ trên sàn.
“Cô ấy lại xin lỗi rối rít nữa đúng không?” Tôi nghe giọng Marlene. Tôi quay lại, thấy bà ấy tựa người ở khung cửa. Bà này đúng kiểu thích xía vô chuyện người ta.
“Ừ,” tôi thở dài.
“Cô ấy ở đây ba tháng rưỡi rồi đó. Tự dọn phòng mình. Tự giặt đồ. Tự thu xếp mọi thứ. Lúc nào cũng ‘làm ơn’ với ‘cảm ơn’ đàng hoàng. Lần đầu nó làm đổ ly nước trái cây, nó đứng xin lỗi lia lịa. Từ đó tôi để ý, hễ ở nhà là nó cẩn thận từng li từng tí, sợ làm sai, sợ gây ra chuyện. Hoặc con bé được dạy dỗ rất tử tế, sống trong nhà kỷ luật nghiêm, hoặc là… đã từng gặp chuyện gì đó khiến nó thành ra như vậy. Ngày đầu tiên nó về đây cũng là ngày cuối cùng tôi thấy nó ăn hay uống bất cứ thứ gì trong nhà này. Nó không bao giờ ăn sáng, trưa thì không có nhà, tối về thì quá giờ cơm. Tôi hỏi thì câu trả lời lúc nào cũng y như một: ‘Con ăn rồi.’ Giờ nghe tôi nè, ông Cirano, tôi đề nghị ông để ý bà vợ ông chút đi mà xem có chuyện gì. Ông lên lầu đi; để tôi lo chỗ này.”
“Cảm ơn, Marlene. Chúc ngủ ngon.” Nhiều thứ phải nghĩ quá. Tôi cần phải biết rốt cuộc vợ tôi đang có chuyện gì. Nếu tôi thật sự muốn cuộc hôn nhân này với cô ấy… và nếu tôi thật sự muốn cô ấy. Tôi biết nếu hỏi thì cô ấy cũng chẳng nói. Lúc nào cũng xin lỗi, im thin thít, bảo gì làm nấy. Tôi từng gặp phụ nữ ngoan ngoãn kiểu phục tùng rồi, nhưng cô ấy… cô ấy không giống. Hay là giống?
Sáng hôm sau, tôi đợi cô ấy. Vừa nhìn thấy tôi, tôi thấy cô ấy khựng lại một nhịp.
“Chào buổi sáng, ông Cirano.” Cứ như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.
“Chào buổi sáng, McKenzie. Ngồi ăn sáng với tôi,” tôi nói, đi về phía bàn ăn. Tôi quay lại thì cô ấy vẫn đứng yên chỗ đó.
“Có chuyện gì à, McKenzie?”
“Ờm… em có… ý em là… em có được phép ngồi cùng ông không ạ?”
Tôi nghe nhầm chắc? Không thể nào cô ấy lại phục tùng đến mức ấy. Hôm nay tôi sẽ làm rõ.
“McKenzie, đây là nhà của cô; cô không cần xin phép tôi để làm bất cứ chuyện gì. Lại đây ăn sáng,” tôi nói.
“Dạ… cảm ơn.”
Tôi nhìn cô ấy ngồi đối diện, bắt đầu ăn.
“Việc học của cô thế nào rồi?” tôi hỏi.
“Rất tốt ạ. Sắp thi rồi nên ai cũng bận học và làm thực hành,” cô ấy đáp, giọng hào hứng. Hễ đụng đến chuyện học là cô ấy sáng lên, chịu nói chuyện hẳn. Tôi để ý cô ấy không đeo trang sức. Là vì không thích, hay vì không có điều kiện?
“Không cần gọi tôi là ‘sir’. Cứ gọi Darius hoặc ông Cirano thôi,” tôi nói, mắt không rời khỏi cô ấy. Nghe cô ấy gọi “sir” làm đầu tôi tự dưng hiện ra cảnh cô ấy ở trên giường, quỳ xuống trước mặt tôi. Chết tiệt, tôi phải dẹp mấy ý nghĩ đó lại.
Mấy tháng nay, Marlene với Zach đều nói họ chưa từng thấy cô ấy mặc gì ngoài quần jeans với áo len cổ lọ, khiến tôi cứ thắc mắc mãi là vì sao.
