CHƯƠNG 55

Darius

Về tới nhà, vừa thấy tôi là Marlene òa khóc nức nở.

“Chị ổn mà, Marlene. Để chị ăn chút đã, rồi mình nói chuyện sau,” tôi nói, bước thẳng vào bếp.

Tôi ngồi ăn, mắt liếc sang phòng khách nhìn bọn họ. Mẹ kiếp, cô ấy đến vì tôi. Cô ấy chạy đi tìm tôi, lùng tôi cho bằng được. Lúc tôi ngẩng...

Đăng nhập và tiếp tục đọc