Chương 107

Betty xoay người đối diện Adrian, đôi mắt thoáng lộ ra một chút mong manh rồi lập tức cứng lại, rắn rỏi như đã tự siết tim mình cho gọn.

Cô nói gọn lỏn: “Vì Layla… tôi làm được.”

Adrian vẫn giữ vẻ mặt khó đoán, chăm chăm nhìn cô. “Cô đang đùa với lửa đấy, Betty.”

“Với tôi thì nó không phải trò đù...

Đăng nhập và tiếp tục đọc