Chương 138

Sắc mặt Layla tối sầm lại ngay khi nghe câu đó. Cô quay sang trừng Seth, ánh mắt lạnh tanh, sắc như dao.

“Cái đó chắc anh nằm mơ còn may ra.”

Nói xong, Layla siết chặt Elijah trong lòng rồi bước vội lên bậc thềm, như muốn rũ cho nhanh để khỏi phải nghe thêm câu nào “động trời” từ anh ta nữa.

Elij...

Đăng nhập và tiếp tục đọc