Chương 6

Marianne hơi chau mày, kéo dài từng chữ một cách chậm rãi. “Seth, mẹ hiểu con như lòng bàn tay. Con có thích ai hay không, mẹ nhìn một cái là biết ngay. Nhưng Layla là con bé đàng hoàng. Con đừng làm người ta tổn thương, nghe chưa.”

Mỗi lần Seth nghe mẹ mình hay ông nội đã mất khen Layla, trong lòng anh lại bứt rứt khó chịu đến phát ngượng. Có lúc anh còn tự hỏi không biết Layla đã dùng mánh khoé gì mà khiến họ quý cô ta đến thế.

Thế nên anh hất đi cho xong: “Mẹ, con ở với Layla cũng nhiều rồi. Con biết rõ cô ấy là người thế nào.”

“Hả? Trong lòng con, Layla thật ra là loại đàn bà tệ hại, đúng không?” Ánh mắt Marianne soi xét không chớp, như muốn lột trần từng ý nghĩ của anh.

Seth im lặng, coi như thừa nhận.

Trong phòng khách, Elizabeth ngồi trên sofa, còn Layla đứng trước mặt bà.

“Bà đã dặn cô bao nhiêu lần rồi—đã là vợ của Seth thì mỗi lần ra khỏi nhà phải biết giữ gìn hình tượng, chú ý ăn mặc cho ra dáng. Cô làm cái gì thế này? Lời bà nói cô coi như gió thoảng mây bay à?” Giọng Elizabeth lạnh tanh, khinh miệt chảy ra từng chữ.

Layla mím chặt môi. “Bà nội, lúc đó gấp quá… cháu không kịp.”

“Thế Seth làm sao mà kịp?”

“Vì Seth vừa về đến nhà, còn chưa thay đồ,” Layla vội giải thích, mà lại không thể nói ra rằng bọn họ đã…

Elizabeth nhướng mày, nụ cười khẩy lộ rõ vẻ coi thường. “Giờ cô cãi bà đấy à?”

Layla cuống quýt xua tay: “Không, không đâu bà nội. Cháu chỉ… cháu chỉ giải thích thôi ạ.”

Thật ra, một phần lý do Elizabeth gọi Layla xuống cũng giống suy nghĩ của Seth—bà không muốn Layla lại gần Marianne quá. Dù sao Marianne vẫn còn sống, lại vẫn nắm danh phận lẫn tiếng nói trong nhà họ Stanton.

Họ vốn đã nhìn Layla bằng nửa con mắt, đương nhiên chẳng muốn bất kỳ ai trong nhà Stanton lại đi quý cô ta.

Elizabeth thậm chí còn nghĩ, đợi Marianne nhắm mắt xuôi tay rồi, bà nhất định sẽ ép Seth và Layla ly hôn.

“Đừng có lên phòng. Để Seth với Marianne ở riêng một lát. Cô cứ lảng vảng ở đó nhìn chướng mắt, không ra thể thống gì.”

Layla gật đầu, trong ngực như có thứ gì nghẹn lại, đau âm ỉ mà chẳng gọi thành tên được.

“Bà có xem mấy tin gần đây, cũng gặp Jennifer rồi. Con bé hình như có bệnh gì đó, nhưng bà không rõ là bệnh gì. Seth thì không chịu nói.” Elizabeth nhìn Layla bằng ánh mắt khinh miệt không thèm che giấu. “Jennifer thua cô cả vóc dáng lẫn nhan sắc, vậy cô không tự nghĩ xem vì sao cô không giữ nổi trái tim Seth, trong khi Jennifer lại làm được?”

Câu trách móc ấy khiến vết thương trong lòng Layla như bị xát muối, càng rách toạc thêm.

Ánh mắt cô trống rỗng, vô hồn. Rất lâu sau, cô mới khẽ nói: “Có lẽ… Jennifer có thứ Seth thích.”

“Để bà nói cho cô biết—đàn ông ai chả háo sắc. Đừng lôi mấy chuyện tình cảm nghe mùi sến súa ra đây. Cô phải tự soi lại mình. Đừng cái gì cũng đổ cho nó. Đàn ông thích ong bướm là chuyện thường, nhưng quan trọng là vợ có biết ‘giữ chồng’ hay không. Cái đó mới là bản lĩnh.” Elizabeth nhấp một ngụm trà, tuyệt nhiên không có ý mời Layla ngồi xuống uống cùng.

Bề ngoài Layla vẫn cố tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng cô bị một cảm giác tội lỗi nặng nề đè xuống, sâu đến mức nghẹt thở. Cô thậm chí còn tự hỏi: có thật là lỗi của mình không?

Có phải vì cô không giữ được ánh mắt Seth, nên mọi chuyện mới ra nông nỗi này?

“Seth, Layla là người tốt. Con đừng làm nó đau. Nếu con làm nó khổ… mẹ chết rồi cũng không nhắm mắt được.” Marianne siết chặt tay Seth, giọng van vỉ.

Nghe đi nghe lại đúng mấy câu đó, Seth bực đến muốn nổ tung, nhưng trước mặt người mẹ đang ốm, anh chẳng dám lộ ra một chút nào.

Thế nên anh chỉ có thể nói: “Con hiểu rồi. Mẹ đừng lo.”

“Chuyện con với Jennifer bây giờ thiên hạ đồn ầm lên hết rồi, sao mẹ không lo cho được? Trừ khi con nhanh chóng có con với Layla. Có như vậy, lúc mẹ nhắm mắt xuôi tay rồi, mẹ mới không phải sợ con nhân lúc mẹ không còn mà đuổi Layla đi.” Khóe miệng Marianne trễ xuống một chút, như bị cả đống lo âu kéo nặng.

Lúc họ rời Stanton Manor thì đã gần mười một giờ đêm. Marianne vốn giữ họ ở lại, nhưng Seth nhất quyết không chịu.

Layla biết anh đang vội đến North Shore Heights để ở bên người tình.

Trong xe, cả hai không ai nói lời nào. Không khí trong khoang xe đặc quánh, ngột ngạt, chỉ có tiếng máy nổ rì rì mỏng tang phá vỡ sự im lặng.

Seth liếc sang Layla. Dù chỉ nhìn nghiêng thôi, cô vẫn đẹp—đường nét mềm mại, chiếc cổ thon dài như thiên nga, dưới ánh đèn mờ càng tôn lên vẻ tinh xảo đến khó rời mắt.

Anh không yêu Layla, nhưng gương mặt cô lại khiến anh bị hút vào. Anh gặp không ít mỹ nhân, nhưng hiếm ai như Layla—trong trẻo, sạch sẽ mà vẫn có nét quyến rũ. Cô không cao lắm, tầm mét sáu lăm, nhưng tỷ lệ vừa vặn, ngũ quan cân đối, nhìn đâu cũng thấy hoàn hảo.

Im lặng một lúc, Layla bỗng lên tiếng: “Anh thả em xuống ven đường được rồi. Em bắt taxi về.”

Seth giật mình quay sang nhìn cô. “Cái gì?”

“Anh định qua North Shore Heights đúng không? Đi Oceanview Estate đâu có tiện đường.” Giọng Layla phẳng lì, không mang theo chút cảm xúc nào.

Không hiểu sao thấy Layla như vậy, trong lòng Seth thoáng qua một cái nhói—nhưng chỉ một chớp mắt là tan biến.

“Đêm nay anh không qua North Shore Heights. Muộn rồi. Anh về Oceanview Estate.”

Trong đầu Layla, Seth hẳn là sợ làm phiền giấc ngủ của người anh thương, nên mới chọn về cùng cô.

Đúng là chu đáo với Jennifer thật.

Chừng mười lăm giây sau, Seth lại nói: “Anh đã bảo Ryan xử thằng Brian Hawkins rồi. Nó bị dằn mặt và cảnh cáo. Nếu nó còn dám liên lạc với em nữa, báo anh ngay.”

Nếu Seth nói câu này mấy ngày trước, Layla chắc đã cảm động, lại tiếp tục ôm mối tình đơn phương với anh. Nhưng giờ thì muộn quá rồi.

Cô không trả lời, chỉ nói: “Không cần đâu. Ly hôn xong em sẽ rời Haven City. Khi đó Brian hay mẹ em cũng chẳng tìm ra em nữa.”

Ngay tức khắc, mặt Seth sầm lại, mày nhíu chặt vì bực bội. Ban đầu anh còn tưởng chuyện Layla đòi ly hôn chỉ là cơn giận dỗi nhất thời rồi cũng qua, không ngờ cô lại lôi ra nói lần nữa.

“Layla, kiên nhẫn của anh có giới hạn đấy. Em không vui thì anh đưa em một cái thẻ không giới hạn. Em muốn quẹt gì thì quẹt, khỏi phải chờ Ryan gửi séc cho em mỗi tháng.”

Layla suýt bật cười thành tiếng. Cô cười chính mình. Trong mắt Seth, cô chỉ là loại ham tiền với ham cái danh vợ anh thôi sao?

“Anh cho bao nhiêu tiền cũng được. Còn tài sản thì em chỉ cần căn nhà mình đang ở. Anh với Jennifer cưới nhau rồi chắc cũng chẳng muốn ở đó nữa đâu. Em chỉ xin vậy thôi. Ký giấy luôn đi. Đừng kéo dài nữa.”

Chương Trước
Chương Tiếp