Chương 2
Christina nghĩ thầm, Sebastian đúng là to gan thật, dám vác mặt tới đây? Đã thế còn dẫn theo cả cô bạn gái tin đồn Laura Smith?
Đối diện câu hỏi của Laura, vẻ mặt lạnh lùng của Sebastian chợt dịu lại. Anh ta trả lời nhỏ nhẹ: “Tất nhiên rồi.”
Laura Smith khoác tay anh ta, dáng vẻ yêu kiều, ung dung bước về phía Christina.
Những vị khách khác chậm bước lại, khe khẽ bàn tán.
“Cô kia là ai vậy?”
“Sao lại mặc đồ đỏ? Thế là hỗn láo với người đã khuất lắm đấy.”
Trước khi hai người kịp bước vào nhà tang lễ, Christina đã chắn ngay trước cửa, thái độ cứng rắn: “Anh đến đây làm gì?”
Sebastian khẽ bật cười, nhưng ánh mắt lạnh băng: “Tất nhiên là đến viếng thăm bố vợ yêu quý của tôi rồi.”
Nhìn thấy Sebastian, Christina như bị kéo ngược về nỗi nhục nhã và cái chết của cha mình. Bàn tay cô khẽ run, giọng lạnh tanh: “Khách không mời thì không hoan nghênh.”
Sebastian hờ hững đáp: “Là tôi mời cô ấy đến.”
Sự có mặt của bọn họ, đối với cô, đã là một nỗi nhục ê chề. Giờ đây, bọn họ còn giẫm đạp lên cả lòng tự trọng của cô nữa!
Laura gượng gạo nặn ra một nụ cười, cố tỏ vẻ bi thương: “Cô Seymour, xin chia buồn cùng cô.”
Trong tang lễ này, Christina lại trở thành người ít tiếng nói nhất.
Cô lặp lại từng chữ: “Khách không mời thì không hoan nghênh.”
Cha cô đã mất, cô chẳng còn gì để mất nữa. Dù Sebastian có quyền thế đến đâu, anh ta cũng không được phép phá hoại tang lễ của Gavin.
Ánh mắt Sebastian càng lạnh: “Tôi là con rể của Gavin. Tôi mời người đến viếng, cần phải xin phép cô à?”
Hai người đối mặt nhau ngay trước cửa.
Có người cố gắng hòa giải: “Cô Seymour, hôm nay là lễ tưởng niệm của ông Gavin mà.”
Christina bật cười nhạt, chất vấn: “Sebastian, anh tay không đến viếng bố vợ à?”
Thấy cô liên tục khiêu khích, khí thế quanh người Sebastian chợt trầm hẳn, lạnh đến mức không khí cũng như đặc quánh lại.
Anh ta ra lệnh: “Tất cả ra ngoài hết.”
Chỉ vài giây sau, mọi người trong nhà tang lễ đều lẳng lặng lui ra. Ngay cả Laura cũng hoảng sợ, vội vàng chạy nhanh ra xe.
Christina hít sâu một hơi, đối diện ánh nhìn băng giá của anh ta. Anh ta cao gần một mét chín, đứng chắn trước mặt như bức tường lớn, từng bước chân dài buộc cô phải lùi lại.
Anh ta nói: “Tôi vẫn thích dáng vẻ ngoan ngoãn, im lặng của em trên giường hơn.”
Mắt Christina đỏ bừng lên tức khắc, cô giơ tay định tát anh ta.
Sebastian dễ dàng bắt lấy cổ tay cô: “Lực có nhiêu đây, người ta còn tưởng em đang ve vãn tôi đấy. Hay là em bắt đầu thấy… quen rồi?”
Giọng trầm của Sebastian vang lên, như ma quỷ thì thầm bên tai.
Cả người Christina lạnh run, cô trừng mắt nhìn anh ta chằm chằm: “Sebastian, anh điên rồi.”
Sebastian buông tay cô ra, sải bước vào trong. Anh ta đặt đóa huệ trắng cuối cùng trước di ảnh Gavin, trong mắt ngập tràn nỗi hận cuồng loạn: “Ông đi sớm như vậy cũng hay. Thế nên bây giờ, tôi sẽ đòi nợ trên người con gái ông.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Christina. Cô đoán được ý anh ta, tự hỏi có phải tất cả những chuyện này đều nằm trong toan tính của Sebastian ngay từ đầu.
Sebastian quay lại, ánh mắt u tối khóa chặt lấy cô: “Từ ngày cưới em, tôi đã chờ đến hôm nay. Christina, vở kịch mới chỉ vừa mở màn thôi.”
Sebastian đi khỏi đã lâu, Christina vẫn đứng ngây người trong nhà tang lễ. Bi kịch của cô, hóa ra từ trước đã có người nhìn thấy trước. Cô nhìn lên di ảnh Gavin, nước mắt lặng lẽ rơi.
Lo liệu xong hậu sự, cô trở về nhà. Christina mệt mỏi bước đến mở cửa biệt thự, nhưng đẩy mãi không động đậy.
Trên màn hình chuông cửa hiện lên dòng chữ: [Chủ nhà không có ở đây. Xin hãy bấm chuông.]
Người làm đâu hết rồi? Christina thử mở khóa bằng vân tay, nhưng hệ thống hiện lên: vân tay không được công nhận.
Mật khẩu sai, chìa khóa cũng không mở được. Cô sững người, vội vàng gọi cảnh sát.
Không ngờ viên cảnh sát đến rất nhanh, nhưng lại lạnh giọng nói: “Chủ nhà đã báo từ trước và thay ổ khóa rồi. Cô đừng báo án bừa bãi nữa.”
Trong khoảnh khắc đó, Christina bỗng nhớ ra: lúc mua căn biệt thự này, cô để Sebastian đứng ra lo liệu tất cả.
Cô không ngờ ngay cả chuyện này, Sebastian cũng đề phòng cô!
Christina lấy điện thoại ra định gọi cho Sebastian hỏi cho ra lẽ, nhưng vừa mở máy, một thông báo tin tức bật lên.
Tiêu đề in đậm: #Sebastian Dự Định Tổ Chức Lễ Đính Hôn Với Laura – Nghệ Sĩ Mới Nổi#
Ngay bên dưới: #Sebastian Đã Thuận Tình Ly Hôn Với Vợ Cũ#
Nếu không phải nhờ mẩu tin này, Christina còn chẳng biết mình đã bị ly hôn từ một tháng trước.
Sebastian đã muốn dồn cô tới đường cùng, vậy thì cô cũng chẳng việc gì phải nể nang nữa!
Cô gọi cho Sebastian, không ngoài dự đoán, đối phương thẳng tay cúp máy. Cô gọi lại nhiều lần, cuối cùng lại bị chuyển sang cho trợ lý của anh ta.
Cô nói thẳng, không vòng vo: “Nói với Sebastian, nếu anh ta không chịu gặp tôi, thì chuẩn bị vô tù đi.”
Chưa ly hôn dứt điểm mà đã đi đính hôn, tội bigamy* là cái chắc!
(*kết hôn chồng chéo)
Chưa đầy ba mươi giây sau, một tin nhắn gửi đến từ số lạ, chỉ vỏn vẹn thời gian và địa điểm.
Christina vội vã chạy đến. Nhưng đợi cô ở đó không phải Sebastian, mà là một người đàn ông trẻ, mặc đồ vest cắt may chỉnh tề, trông rất sắc lạnh.
Thấy Christina, người đàn ông trẻ tự giới thiệu gọn lỏn: “Tôi là luật sư ly hôn của ông Boleyn.”
Anh ta lấy từ cặp ra ba xấp tài liệu, sắp xếp ngay ngắn trên bàn, rồi lạnh nhạt, rành mạch nói: “Ý của ông Boleyn là, chỉ cần cô ký vào thỏa thuận ly hôn, ông ấy sẽ tặng cô một căn hộ coi như bồi thường.”
Từ đầu đến cuối, gương mặt người luật sư chẳng hề đổi sắc, một chút cảm xúc cũng không có.
Trên bàn là thỏa thuận ly hôn, bản phân chia tài sản và hợp đồng mua bán căn hộ.
Sebastian gấp gáp đến mức này cơ à! Ngay chuyện quan trọng như thế mà cũng không thèm tự mình ra mặt!
Christina rút bản phân chia tài sản ra xem. Vừa liếc qua, sắc mặt cô liền tái đi. Cả danh sách ấy, không có nổi một thứ mang tên cô. Rõ ràng là Sebastian đã sắp đặt từ trước khi kết hôn, tính toán kỹ từng bước.
Hóa ra ngay từ đầu, Sebastian đã lên kế hoạch hết rồi!
Christina run lên vì giận, hai tay siết chặt, răng nghiến ken két: “Tôi không ký. Trừ khi tôi được gặp trực tiếp anh ta.”
Có những chuyện, cô nhất định phải hỏi rõ Sebastian, phải đối mặt mà hỏi.
Cô muốn hỏi anh ta, vì sao người cha đã không nề việc phá sản, chỉ nhìn vào năng lực của anh ta, lại bị anh ta trả ơn bằng cách phản bội tàn nhẫn như thế?
Cô còn muốn hỏi anh ta, có phải anh ta đã nhìn thấy trước ngày hôm nay, nên khi tập đoàn Seymour phá sản, anh ta mới có thể bình an vô sự, không hề bị liên lụy?
Luật sư thấy cô đòi mặc cả, lộ rõ vẻ không vui, nhưng vẫn giữ giọng “chuyên môn” khuyên nhủ: “Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của ông Boleyn rồi. Tôi phải nhắc cô, người cô đang đối đầu không phải tôi, mà là cả bộ phận pháp lý của tập đoàn Boleyn.”
Chiêu này chẳng còn tác dụng với Christina của hiện tại nữa.
Cô cụp mắt xuống, khóe môi nhếch lên đầy chế giễu, đáp lại: “Bộ phận pháp lý của tập đoàn Boleyn có sửa được luật quốc gia không?”
Lời này làm vị luật sư nghẹn họng, im bặt.
Thái độ của Christina cứng rắn: “Để tôi gặp Sebastian, nếu không thì khỏi bàn.”
Đối diện với ánh mắt kiên quyết của cô, câu từ chối vốn đã chuẩn bị sẵn của luật sư, bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Thấy anh ta do dự, Christina lập tức truy hỏi: “Bây giờ anh ta đang ở đâu?”
Người luật sư ngẫm nghĩ thiệt hơn một lúc, rồi mới lên tiếng: “Anh ấy đang ở phòng áp mái khách sạn S&L, bàn chuyện làm ăn.”
Lấy được câu trả lời mình cần, Christina chỉ nói một câu cảm ơn rồi quay người rời đi.
Trên đường đến đó, Christina tìm kiếm khách sạn S&L trên điện thoại. Nhìn thấy địa chỉ, cô chợt cảm thấy sao mà quen quen…
