Chương 1

Góc nhìn của Violet:

Mùi dầu mỡ với gà rán bốc lên khắp nơi. Nặng nề, ngậy đến phát ngán. Nhưng với tôi, nó vẫn dễ chịu hơn cái mùi tanh kim loại của máu.

Tôi ngồi nép ở một góc McDonald’s gần trường đại học. Mười đầu ngón tay bấu chặt mép bàn nhựa. Ngoài kia, xe cộ vẫn chạy như mắc cửi, dòng người hối hả chẳng dứt. Thế giới ồn ào, sống động. Và nó thờ ơ đến lạnh người với cái địa ngục mà tôi vừa thoát ra.

Đầu óc tôi vẫn mắc kẹt trong đêm mưa đó. Tôi vẫn nghe tiếng sấm rền. Vẫn nghe tiếng gầm của những mệnh lệnh Alpha xé toạc không khí.

Tôi đã mất mười năm chỉ để sưởi ấm trái tim Daemon Blackwood. Tôi đóng vai một Luna hoàn hảo. Tôi yêu hắn bằng tất cả những gì mình có. Đổi lại, hắn đồ sát gia đình tôi chỉ vì một người đàn bà khác.

Chỉ vì tôi không chịu buông hắn ra để hắn chạy theo cô ta, Bầy Frost tuyên chiến với người nhà tôi. Ba mẹ tôi chết để bảo vệ một đứa con gái mù quáng đến mức chẳng nhìn ra sự thật. Tôi nhìn họ gục xuống, rồi chính tôi cũng chết—không được yêu, và bị thay thế.

Tôi cúi nhìn đôi tay mình. Chúng run run, nhưng sạch sẽ. Không một vết sẹo. Căn bệnh hao mòn đã giết tôi ở kiếp trước… biến mất rồi.

Tôi ngước lên tấm lịch điện tử treo trên tường. Con số ngày tháng như nhìn thẳng vào tôi.

Ba năm trước.

Tôi quay về rồi. Và hôm nay là đúng kỷ niệm năm năm cái ngày Daemon Blackwood đánh dấu tôi.

Một tiếng cười khô khốc bật khỏi cổ họng. Ông trời đúng là trớ trêu như trò đùa ác. Ném tôi thẳng về giữa cái “vở kịch” hôn nhân này. Nhưng lần này, tôi không còn mù nữa.

“Đơn số bốn hai!”

Một giọng trong trẻo, vui vẻ xé ngang tiếng ồn. Tôi ngẩng lên.

Cô ta ở đó. Celeste Morrison.

Cô mặc đồng phục tiêu chuẩn, đội cái lưỡi trai che mái tóc vàng mật ong. Trông mong manh. Trông vô hại. Thật khó tin con bé mắt nai tơ này lại là nguyên nhân khiến gia đình tôi tan nát.

Ở kiếp trước, cô ta là mồi lửa. Là “cô ta” mà Daemon đã vì đó mà đạp đổ cả thế giới.

Celeste bưng khay đi về phía bàn tôi. Cô cười—một nụ cười sáng rỡ như nắng, chạm tới tận đáy mắt.

“Đồ của chị đây, Luna,” cô nói.

Cô đặt khay xuống nhưng không đi ngay. Cô chần chừ, mấy ngón tay bồn chồn chạm vào tạp dề.

“Em mong chị không phiền…” Celeste nói khẽ. Cô thò tay vào túi, đặt lên khay tôi một chiếc hộp giấy nhỏ còn ấm. “Em thêm một cái bánh táo nóng. Em mời.”

Tôi sững lại. Ngước nhìn cô, ngơ ngác. “Sao?”

Celeste hơi đỏ mặt. Cô cúi nhìn mũi giày, rồi ngẩng lên nhìn tôi bằng vẻ lo lắng thật sự. “Chị cứ nhìn ra cửa sổ mà buồn quá… kiểu như đang gánh cả bầu trời vậy. Mẹ em hay bảo, ngày xui thì ăn đồ ngọt sẽ đỡ hơn.”

Đôi mắt cô trong veo. Hiền lành. Không có ý đồ gì giấu sau đó. Chỉ là một cô gái muốn an ủi một người xa lạ thôi.

Cái trớ trêu bóp nghẹt lồng ngực tôi. Cô gái sau này vô tình hủy đời tôi, lại đang cố làm tôi vui lên bằng một cái bánh.

“Cảm ơn,” tôi nói. Giọng mình khàn khàn, nghe như cát cọ vào cổ.

“Hy vọng hôm nay của chị sẽ khá hơn nha,” cô nói rạng rỡ. Cô vẫy tay một cái thật nhỏ rồi nhún nhảy quay lại quầy.

Tôi nhìn theo. Cô nhẹ tênh. Cô trong trẻo. Cô là tất cả những gì mà tôi… không còn nữa.

Tôi cầm túi đồ ăn. Hơi nóng thấm qua lớp giấy, nóng hổi đến mức khiến mọi thứ như thật hơn.

Tôi rời khỏi quán, bước ra cái chiều ẩm nóng dính dáp. Một chiếc sedan đen đậu chờ ở lề đường. Tôi trượt vào ghế sau. Da ghế mát lạnh, thoang thoảng mùi chất dưỡng bóng đắt tiền.

“Luna,” Leo—tài xế—lên tiếng. Anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu. “Bên thợ kim hoàn vừa gọi. Bộ khuy măng-sét đá obsidian chị đặt cho tối nay đã được giao về dinh thự rồi.”

Tối nay. Buổi tiệc ăn mừng.

Suốt năm năm trời, ngày này là ngày quan trọng nhất trong cả năm của tôi. Tôi sẽ dành nguyên một ngày để chuẩn bị. Nấu những món ăn để rồi nguội ngắt. Mặc những bộ váy lụa để rồi chẳng ai buồn ngó. Tất cả chỉ để đổi lấy một cái gật đầu cho có từ Daemon.

“Ừ, tôi hiểu,” tôi nói. Rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Tại sao tôi lại làm vậy chứ? Tại sao tôi cứ đâm đầu đuổi theo một người đàn ông có trái tim lạnh như đá cuội? Tôi là Violet Goldcrest. Con sói của tôi, Ember, mang dòng máu Alpha. Tôi cũng có lòng tự trọng của mình. Vậy mà tôi đã tự thu mình lại, cố ép bản thân vừa vặn trong cuộc đời của Daemon.

Hoàn hảo cũng chẳng cứu được ba mẹ tôi. Yêu thương cũng chẳng ngăn được chiến tranh.

Chiếc xe chạy lên con đường riêng dẫn vào Blackwood Manor. Tòa dinh thự như một kiệt tác kiến trúc hiện đại. Đá đen và kính. Oai thật đấy, nhưng lạnh tanh, chẳng có chút hơi ấm nào.

Tôi thấy một chiếc SUV đen to sụ đậu gần đài phun nước.

Xe của Daemon. Anh ta ở nhà. Chuyện này… lạ.

Tôi bước vào phòng khách. Rộng thênh thang, lạnh lẽo, trang trí toàn gam xám.

Daemon Blackwood ngồi trên chiếc sofa da dài. Laptop đặt trên đùi. Anh ta trông cứng ngắc và đầy uy quyền.

Anh ta đẹp. Không thể chối. Mái tóc đen rũ lơ đãng trước trán. Đường nét sắc lạnh kiểu quý tộc. Đôi mắt đỏ như màu máu. Cả người toát ra thứ sức mạnh đè người của một Alpha thống trị.

Anh ta không ngẩng lên. Chưa bao giờ.

Tôi nhớ lễ kết đôi của chúng tôi. Anh ta nhìn tôi như một vụ làm ăn. “Đây là hợp tác, Violet,” anh ta nói. “Đừng mong tôi đem linh hồn ra chia sẻ.”

Tôi tự chuẩn bị để đón cơn căm ghét. Tôi cứ nghĩ cái thôi thúc muốn xé toạc cổ họng anh ta sẽ ập tới nhấn chìm tôi. Anh ta là kẻ sẽ phá nát mọi thứ.

Nhưng khi nhìn anh ta, cơn giận lại không đến. Thay vào đó là một thứ im lặng rỗng hoác, kỳ lạ. Không phải tha thứ. Mà là nhẹ nhõm.

Tôi không muốn hủy diệt anh ta. Không muốn trả thù. Tôi chỉ muốn thoát ra.

Tôi không chào anh ta bằng câu lịch sự quen thuộc nữa.

Tôi đi tới chiếc ghế bành đối diện. Đá phăng đôi cao gót đế đỏ. Chúng lăn lông lốc trên sàn sạch bóng. Rồi tôi thả người xuống nệm.

Tôi xé toạc chiếc túi giấy. Tiếng “rẹt” vang lên rõ mồn một trong căn phòng im phăng phắc.

Daemon ngừng gõ.

Tôi lôi ra một miếng gà rán. Vụn bột vàng rơi lả tả xuống tấm thảm đắt tiền. Tôi mặc kệ. Tôi cắn một miếng. Tiếng rộp rộp vang lên trong không gian.

Cuối cùng Daemon cũng ngẩng lên. Đôi mắt đỏ nheo lại. Anh ta soi tôi từ bàn chân trần cho tới lớp mỡ bám trên ngón tay. Vẻ mặt vừa khó hiểu vừa ghê tởm.

“Cô đang ăn cái đó à?” anh ta hỏi. “Ngay ở đây?”

Tôi nuốt xuống. Dùng mu bàn tay quệt miệng.

“Tôi thèm,” tôi đáp cụt lủn. “Thì tôi ăn.”

Anh ta nhìn chằm chằm. Mày nhíu lại. Đây không phải Violet anh ta biết. Violet anh ta biết giờ này phải đang ở trong bếp. Đang cuống cuồng lo bữa tối kỷ niệm.

Anh ta gập laptop cái “cộp”. Ngả ra sau, khoanh tay.

“Đây là cô định làm màu gì hả, Violet? Nếu cô muốn gây chú ý thì cách này đúng là rẻ tiền đến thảm hại.”

Tôi đặt miếng gà lại vào túi. Lau tay bằng khăn giấy. Ngước nhìn anh ta.

Tôi thấy sự kiêu ngạo. Thấy sự coi thường. Anh ta không xem tôi là bạn đời. Anh ta xem tôi như một món đồ nội thất. Tiện thì dùng. Im thì tốt.

“Daemon,” tôi nói. Giọng tôi vững. Không run.

Anh ta nhướng mày, trông chán phèo.

“Tôi muốn giải trừ liên kết kết đôi,” tôi nói. “Tôi muốn làm một Lễ Từ Chối chính thức.”

Sự im lặng trong phòng đặc quánh. Daemon không nhúc nhích. Không giận. Không đau. Chỉ nhìn tôi trân trân.

Rồi anh ta cười.

Một tiếng cười ngắn, sắc, đầy mỉa mai. Anh ta lắc đầu, nhìn tôi như nhìn kẻ đáng thương.

“Lễ Từ Chối á?” anh ta nhắc lại. Anh ta nói như thể tôi vừa kể một trò hề.

Anh ta nhấc laptop lên lại, thẳng tay gạt tôi sang một bên.

“Violet, thôi bày trò đi. Tôi còn phải xem hồ sơ sáp nhập lãnh địa. Đi rửa ráy cho sạch sẽ. Cô hôi mùi mỡ quá.”

Chương Tiếp