Chương 2

Góc nhìn của Violet:

“Em nói nghiêm túc đấy, Daemon,” tôi cất giọng. Bình thản đến lạ. Nhưng chính cái bình thản ấy lại cứa phăng vào im lặng. “Năm năm là đủ rồi. Anh sẽ không bao giờ yêu em đâu. Đừng diễn nữa. Buông đi. Cho nhau một đường lui.”

Tôi nhìn anh.

Tim tôi đập thình thịch. Không phải sợ. Là quyết tâm.

Tôi biết tương lai. Tôi biết mốc thời gian. Hai tuần nữa, trường Đại học sẽ tổ chức lễ kỷ niệm rình rang. Daemon sẽ đến đó. Anh sẽ gặp Celeste Morrison. Anh sẽ nhìn vào đôi mắt xanh trong veo của cô ta… và thế giới của tôi sẽ cháy rụi.

Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.

Nếu tôi rời đi ngay bây giờ, tôi sẽ không trở thành kẻ thù của anh. Tôi chỉ là vợ cũ của anh thôi. Ba mẹ tôi sẽ sống. Bầy Wildfire sẽ sống sót.

Daemon ngừng gõ. Anh gập laptop lại. Tiếng “cạch” vang chát, nghe như phát súng nổ.

Anh đứng dậy, chậm rãi.

“Đường lui?” Anh cười khẩy. Đi vòng qua bàn. Bóng anh đổ trùm xuống tôi. “Cô lợi dụng mấy bô lão để ép tôi. Cô năn nỉ sống năn nỉ chết đòi cái liên minh này. Giờ cô ngồi chễm chệ trên ngai của Luna rồi… lại bày trò làm giá?”

“Đây không phải trò chơi,” tôi nói, ép mình ngẩng lên nhìn thẳng đôi mắt đỏ của anh. “Cuộc hôn nhân này rỗng tuếch. Nó chẳng có nghĩa lý gì cả.”

Anh lao tới nhanh đến mức tôi chỉ kịp thấy một vệt mờ. Chớp mắt, anh đã ở ngay trước mặt.

Anh ghim tôi chặt trên ghế. Hai tay siết lấy tay vịn. Mùi của anh tràn ngập, như muốn bóp nghẹt hơi thở tôi.

“Thế thôi à?” Giọng anh trầm khàn như tiếng gầm. Rung thẳng trong lồng ngực tôi. Ánh mắt anh quét tôi từ đầu đến chân, nhục mạ không thèm che giấu. “Cô cô đơn hả, Violet? Giường lạnh quá nên chịu không nổi? Làm mình làm mẩy vì muốn có đàn ông chạm vào cô à?”

Năm năm.

Năm năm qua, anh chưa từng chạm vào tôi.

Cổ họng tôi dâng lên vị đắng nghẹn. Như mật trộn bùn.

“Đừng.” Tôi gằn, đẩy anh ra rồi bật dậy. Hai bàn tay run lên vì giận. “Đừng cố bôi nhọ em.”

Tôi lùi lại một bước, kéo ra khoảng cách giữa chúng tôi.

“Nghĩ kỹ đi, Daemon. Bầy Frost mạnh lắm. Anh đâu cần nhà em nữa. Giá trị của em… hết rồi. Anh cần một bạn đời thật sự.”

Trong một giây, lớp mặt nạ của anh rạn ra. Nụ cười chế giễu biến mất. Anh lạnh băng. Anh bối rối. Anh nhìn tôi như nhìn người lạ.

Rồi tường thành lại dựng lên.

“Thôi dẹp cái trò vớ vẩn này đi.” Anh quay phắt người, chộp chìa khóa xe trên bàn. “Tôi còn cả đống chuyện thật sự phải giải quyết.”

Anh hùng hổ xông ra cửa chính.

Vài giây sau, tiếng máy xe gầm lên ngoài sân.


Căn nhà trống rỗng. Tôi lên lầu.

Tôi không bước vào phòng ngủ chính. Tôi rẽ sang phòng khách. Ba năm nay tôi ngủ ở đó.

Tôi cởi chiếc váy lụa. Daemon còn chẳng thèm để ý. Nó rơi xuống sàn, chỉ còn là một đống vải đắt tiền vô hồn. Một biểu tượng cho con búp bê “hoàn hảo” mà tôi cố gắng đóng vai.

Tôi mở tủ áo. Lục sâu vào phía trong cùng. Tôi kéo ra được một cái túi duffel cũ, phủ bụi.

Bên trong là quần áo ngày xưa của tôi. Quần cargo đen. Áo thun trắng trơn. Đôi bốt chiến đấu nặng trịch.

Tôi mặc vào. Cảm giác như khoác giáp. Tôi thấy bóng dáng con bé ngày trước—cái hồn hoang dại tôi từng có—lờ mờ quay lại. Tôi là con gái của Alpha. Tôi từng chạy như gió trong rừng, chân dẫm lá khô nghe rào rạo, người bám mùi đất ẩm. Con bé đó… đang tỉnh dậy.

Tôi xuống gara. Rộng mênh mông. Đầy xe sang của Daemon—Ferrari, Bentley, bóng loáng như để phô trương.

Tôi lướt qua tất cả. Đi thẳng đến góc xa nhất. Ở đó có thứ gì đó bị phủ bởi một tấm bạt vải dày, nằm im trong bóng tối.

Tôi giật tấm phủ ra. Bụi bay lên, lấp lánh trong vệt sáng.

Chiếc BMW S1000RR độ riêng của tôi nằm đó. Đen bóng. Những đường sọc đỏ như vết móng cào. Trông nhanh. Trông nguy hiểm. Nó không phải kiểu xe dành cho một Luna—một con búp bê ngồi yên cho đẹp.

Tôi đặt tay lên bình xăng. Kim loại lạnh ngắt.

Tôi nắm ghi-đông, cố nhấc xe khỏi chân chống.

Đầu gối tôi khuỵu xuống.

Nó nặng. Nặng hơn tôi nhớ. Tay tôi run bắn, cơ bắp mềm nhũn vì bao năm bị stress và buồn bã bào mòn. Tôi há miệng thở gấp, nghiến răng, chật vật lắm mới giữ được để nó không đổ ụp lên người.

Yếu quá, tôi nghĩ, xấu hổ nóng ran. Anh ta làm mình yếu đi.

Không.

Là tôi tự cho phép mình yếu đi.

“Ember,” tôi thì thầm, gọi con sói trong tôi. “Giúp mình với.”

Chỉ có im lặng đáp lại.

Sâu thẳm bên trong, trống rỗng. Không một chút chuyển động. Không hơi ấm. Ember không trả lời. Nó bị đè nén quá lâu rồi. Sức nặng từ mệnh lệnh Alpha của Daemon đã siết cổ nó, dìm nó vào một giấc ngủ sâu.

Tôi chỉ còn có một mình.

Tôi nghiến chặt răng. Cơn giận thế chỗ cho thứ phép thuật kia. Tôi không cho phép mình yếu đuối. Không phải đêm nay.

Tôi rên khẽ rồi kéo bằng hết sức lực. Cơ bắp như muốn gào lên. Tôi dùng đúng cái sự lì lợm, tức tưởi bướng bỉnh trong người. Chậm rãi, từng tấc một, chiếc xe máy nhích lên. Tôi hất chân qua yên. Tôi vặn chìa khóa.


Quán bia ầm ĩ. Mùi bia nồng nặc trộn lẫn mùi “hương” của đám shifter, hăng hắc như thứ dấu lãnh thổ vô hình.

Tôi thấy mấy đứa bạn ở cái bàn booth tận phía trong cùng.

Sienna Walsh lắc lư ngay trên ghế, tóc xoăn đen nhảy nhót theo từng nhịp. Jade Rivers ngồi thẳng như đóng cọc. Chị đảo mắt quét cả phòng như lính trinh sát. Chị là Gamma của bầy cũ của tôi. Lily Price thì đang viết gì đó vào sổ tay. Trước mặt cô ấy là một ly vang.

Tôi bước tới bàn, tay ôm cái mũ bảo hiểm. Câu chuyện bỗng im bặt. Cả ba đứa nhìn tôi trân trân như gặp ma.

“Vi?” Jade hỏi. Mắt chị mở to. “Cậu… cậu thật sự tới hả. Bình thường cậu có bao giờ chịu ra ngoài đâu.”

“Tớ tới rồi đây,” tôi nói, rồi trượt vào ngồi cạnh Sienna. Tôi gọi một ly whiskey. Không đá.

“Có chuyện gì vậy?” Lily hỏi nhỏ, giọng nhẹ như sợ làm tôi vỡ. Cô ấy gập sổ lại. “Là Daemon à? Lại quên kỷ niệm nữa hả?”

Tôi cầm ly lên, tu một hơi hết nửa ly. Rát bỏng. Tôi đặt cái “cạch” xuống bàn.

“Tớ bỏ hắn,” tôi nói. “Tớ sẽ giải bond. Cắt đứt liên kết.”

Ba giây liền, im phăng phắc. Rồi… bùng nổ.

Sienna hét lên, quăng hai tay lên trời. “Cuối cùng! Trời đất quỷ thần ơi, cuối cùng!”

Jade huýt sáo, vỗ mạnh vào lưng tôi một cái. “Đáng lẽ phải làm từ lâu rồi, Violet. Tớ mà là cậu, tớ đã xách dao đi xử hắn từ đời nào.”

“Cậu chắc chưa?” Lily hỏi. Mắt cô ấy ươn ướt. “Cậu yêu anh ta nhiều lắm mà.”

“Tớ yêu một giấc mơ,” tôi nói. Rượu nóng lan trong ngực, ấm mà cay. “Giấc mơ đó chết rồi. Tớ muốn lấy lại cuộc đời mình.”

Chúng tôi uống. Chúng tôi cười. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi thấy người nhẹ bẫng. Tôi không còn là bà vợ lúc nào cũng thất vọng. Không còn là Luna “làm không tới”. Tôi chỉ là Violet thôi.

Đêm cứ thế trôi. Rượu làm mắt tôi mờ đi, như có lớp sương phủ.

Sienna ghé người qua bàn. Mặt nó đỏ bừng. Nó chĩa một ngón tay về phía quầy bar.

“Rồi nha, bà chị độc thân,” nó líu lưỡi. “Daemon chơi vui thì chị cũng phải chơi vui chứ. Nhìn kìa. Hướng ba giờ. Ngon.”

Tôi nheo mắt nhìn.

Một chàng trai cao cao đứng gần quầy. Vai rộng. Tóc nâu rối bù. Mặc hoodie kiểu sinh viên. Nhìn trẻ. Nhìn vui vẻ. Nhìn đơn giản, kiểu không mang theo cả đống rắc rối.

Một ý nghĩ điên rồ đập vào đầu tôi. Sao không? Daemon định đổ vào một đứa sinh viên. Sao tôi không kiếm một đứa cho mình?

“Để coi,” tôi lẩm bẩm.

Tôi trượt ra khỏi booth. Sàn nhà hơi nghiêng nghiêng. Tôi chỉnh lại thăng bằng.

Tôi bước đến chỗ cậu ta. Cậu ta cao thật. Tôi với tay, đặt bàn tay lên vai cậu ta.

Cậu ta quay lại.

Đôi mắt xám hiền. Gương mặt sáng sủa. Trông đúng kiểu người tử tế.

“Chào,” tôi nói, cố nặn ra một nụ cười. “Trông em như đang cần có người ngồi cùng đó.”

Cậu trai chớp mắt, ngơ ngác. Rồi đỏ mặt, lùi lại một bước. Cậu ta nhẹ nhàng gỡ tay tôi khỏi vai mình.

“Dạ… xin lỗi cô,” cậu ta nói, lịch sự đến mức không chê vào đâu được. “Cháu có bạn gái rồi. Cháu chỉ đứng đợi đồ mang về thôi ạ.”

Bị từ chối mà còn tử tế thế này… tự nhiên tôi muốn bật cười.

“Ờ,” tôi lầm bầm. “Tôi nhầm. Xin lỗi nha.”

Tôi quay lưng định đi. Bỗng nhiên cả căn phòng xoay một vòng.

Whiskey ập lên cùng lúc. Mọi thứ nghiêng ngả.

Mũi giày tôi vướng vào chân ghế. Tôi chúi người về phía trước.

Tôi nhắm tịt mắt, chờ cái sàn cứng đập vào người. Nhưng đau đớn không tới.

Một đôi tay rắn chắc chụp lấy hai cánh tay tôi. Kéo tôi dậy nhẹ hều, như thể tôi chẳng nặng ký gì.

Tôi chớp mắt, cố xua lớp sương trong đầu. Chắc là cậu sinh viên đó.

“Cảm ơn,” tôi lắp bắp. Người tôi nặng trĩu. “Tôi chỉ… hơi chóng mặt.”

Tôi cố ngẩng đầu lên nhìn để còn cười với người ta.

Nhưng ánh đèn trong quán như bị kéo thành vệt. Bóng tối dài ra như móng vuốt.

Gương mặt cậu trai gợn sóng như mặt nước. Nụ cười hiền biến mất. Đôi mắt xám dịu tối sầm lại. Rồi bắt đầu phát sáng.

Đỏ thẫm.

Đỏ như máu.

Đường nét gương mặt sắc lại. Lạnh. Tàn nhẫn.

Hắn thật sự ở đây sao? Hay là rượu đang trêu ngươi tôi?

Chương Trước
Chương Tiếp