Chương 1: Sự sụp đổ

Ngay khoảnh khắc cú va chạm xảy ra, đầu óc Diana Johnson trống rỗng hoàn toàn.

Hai chiếc xe tông nhau bằng một lực khủng khiếp. Sắt thép méo mó kẹt cứng, ghì chặt cô trong ghế lái như nhốt trong một cái lồng sắt. Nếu túi khí không bung kịp lúc… chắc cô đã toi mạng từ lâu rồi.

Từ dưới ngực trở xuống, từng tấc da thịt như gào thét vì đau đớn. Nhưng thứ làm cô sợ nhất lại là mùi xăng hăng hắc đang nồng lên, sộc thẳng vào mũi.

Tai nạn hôm nay là một vụ dồn xe liên hoàn.

Nếu không thoát ra được, cho dù cú tông không giết cô… thì vụ nổ cũng sẽ.

Trong cơn hỗn loạn, cô vẫn theo bản năng bảo vệ bụng mình. Hai tay run bần bật, cô vét nốt chút sức lực cuối cùng, lôi điện thoại ra gọi cho Charles Windsor.

Có khi… đây là lời tạm biệt cuối cùng của họ.

Tội nghiệp con của cô… còn chưa kịp nhìn thấy mặt đời.

Điện thoại đổ chuông mãi không dứt. Giọng nữ máy móc vang lên bên tai, từng hồi chuông không ai nhấc khiến tim cô lạnh dần, lạnh dần như bị dội một gáo nước đá.

Cô sắp chết rồi… mà Charles vẫn không thèm nghe máy?

Có khi anh ta còn thở phào khi nghe tin cô chết cũng nên.

Dù sao thì… như thế anh ta mới được đường danh chính ngôn thuận cưới Laura Smith.

Tuyệt vọng, chua chát, đau đớn ập tới cùng một lúc. Một cơn đau nhói, buốt tận óc phóng thẳng lên vùng bụng dưới, rồi cô cảm thấy một dòng ấm nóng đang chảy ra.

Cô hoảng loạn ép chặt hai tay lên bụng, mặt cắt không còn giọt máu.

Đúng lúc ấy, bóng dáng Charles vụt qua cửa kính xe cô. Nhưng anh không dừng lại vì cô. Anh lao thẳng về chiếc xe phía trước.

Diana nhìn theo, môi tái đi. Cô thấy Charles cuống cuồng dùng khuỷu tay đập vỡ kính chắn gió phía trước, kính vỡ rào rào, rồi anh cẩn thận bế người phụ nữ bên trong ra.

Còn ai nữa ngoài Laura?

Diana đến cả la cũng không la nổi. Đau đớn khiến mọi thứ trước mắt cô nhòe đi, quay cuồng. Trong lúc ý thức trôi tuột, mơ hồ cô thấy có người khác đập cửa kính xe cô, kéo cô ra ngoài.

Vừa thoát ra được, chiếc xe nổ bùng ngay tức khắc, biến cả hiện trường thành một biển lửa ngùn ngụt.

Ý thức của Diana chìm hẳn vào bóng tối.

Khi tỉnh lại, cô đang nằm trong một phòng bệnh. Cô cố gắng nhấc đầu lên, nhìn trần nhà trắng toát đến chói mắt, rồi nhìn ống truyền trên tay. Những mảnh ký ức cuối cùng trước khi ngất đi ập về dồn dập.

Cô sống rồi. Người cứu cô… là Lucas Williams.

Ngay lúc đó, chiếc TV trong bệnh viện đang phát bản tin nóng.

Chính là cảnh cô đã nhìn thấy khi bị kẹt trong xe.

Charles, trong bộ vest công sở, hai bàn tay dính máu, không hề do dự cứu Laura.

Máy quay bắt trọn từng chi tiết—ánh mắt nhẹ nhõm của Charles sau khi kéo Laura ra an toàn, cái cách anh ôm chặt và che chắn cho cô ta trong vòng tay, nâng niu như báu vật.

Chỉ vài phút video thôi mà giây nào cũng như một lưỡi dao vô hình cứa thẳng vào tim Diana.

Vị đắng nghẹn ứ tràn lên cổ họng. Cô mới là vợ anh ta cơ mà!

Charles… chưa từng quan tâm đến cô, dù chỉ một chút.

Cô tưởng đoạn tin đã hết, nhưng máy quay chuyển sang phỏng vấn riêng Charles.

Bộ vest của anh phủ bụi, nhăn nhúm lôi thôi, vậy mà anh chẳng bận tâm. Dưới ánh đèn trường quay gắt gao, gương mặt anh vẫn đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

“Tôi sẽ quyên góp mười triệu đô la cho các quỹ giáo dục, giúp những đứa trẻ khó khăn được đi học đàng hoàng. Tôi chỉ mong Laura được bình an và khỏe mạnh.”

Đoạn phỏng vấn lập tức leo top, lan truyền ầm ầm trên mạng xã hội.

Diana chết lặng nhìn màn hình.

Những hình ảnh Charles lạnh lùng với cô—bực bội, sốt ruột, thờ ơ—chớp tắt liên hồi trong đầu như thước phim tua nhanh.

Trái tim từng vì anh mà đập rộn ràng… cuối cùng cũng tắt ngấm.

Diana khẽ nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên má.

Thật nực cười. Cô thì giành giật sự sống trong một vụ tai nạn xe, còn chồng cô lại bận cứu một người đàn bà khác, rồi làm việc thiện, nói lời tốt đẹp… cũng nhân danh người đàn bà khác.

Dù có biên kịch phim truyền hình “cẩu huyết” cỡ nào cũng khó mà bày ra nổi một kịch bản lố bịch đến thế, vậy mà chuyện ấy lại đang xảy ra ngay trên người cô.

Lần nữa mở mắt ra, Diana đã quyết rồi. Cô gọi cho luật sư.

“Anh soạn giúp tôi đơn ly hôn ngay lập tức. Không chia tài sản — một xu tôi cũng không lấy.”

Luật sư tới rất nhanh.

Diana cầm bút lên, chậm rãi nhưng dứt khoát ký tên mình.

Từ giây phút này, cô và Charles coi như đường ai nấy đi, chẳng còn liên quan gì nữa.

Ngay khoảnh khắc vừa ký xong, một cơn đau nhói như bị xoắn lại bất thình lình xuyên thẳng lên bụng dưới.

Diana lại ngất đi.

Bác sĩ xông vào phòng, vừa chạy vừa hét: “Chuẩn bị phòng mổ ngay! Bệnh nhân đang băng huyết — sắp sinh non rồi!”

Trong khi đó, Charles đứng cạnh cửa sổ phòng bệnh, gương mặt u ám.

Anh nhìn xuống màn hình điện thoại gọi mãi không ai nhấc, chân mày khẽ cau lại.

Diana trước giờ chưa từng lờ cuộc gọi của anh.

Sau lưng anh, Laura lờ mờ tỉnh dậy, giọng khàn đặc gọi: “Charles…”

Charles lập tức quay lại, giọng đầy lo lắng: “Em thấy sao rồi? Có đau chỗ nào không?”

Laura yếu ớt, tủi thân: “Chỗ nào cũng đau…”

Charles nắm điện thoại, bước về phía cửa. “Anh đi gọi bác sĩ vào khám cho em.”

Anh sải bước ra ngoài. Trợ lý của anh, Nathan Brown, đang chờ sẵn.

Giọng Charles gấp gáp đến mức chính anh cũng không nhận ra: “Vẫn chưa có tin của Diana à?”

Nathan đáp, vẻ bồn chồn: “Thưa ngài Windsor, bà Windsor… rất có thể liên quan đến vụ tai nạn liên hoàn hôm nay.”

Chân mày Charles càng nhíu chặt. Anh biết rõ tai nạn hôm nay khủng khiếp cỡ nào.

Chẳng lẽ Diana thật sự…

Anh vừa định đi thì trong phòng vọng ra tiếng Laura rên rỉ: “Charles, tay em đau quá… anh ở lại với em được không?”

Charles khựng lại, rồi lạnh giọng ra lệnh: “Tìm Diana ngay. Bằng mọi giá. Và đứa bé tuyệt đối không được xảy ra chuyện.”

Nathan lập tức gật đầu: “Vâng, thưa ngài Windsor. Tôi xử lý ngay.”

Trong lòng Charles dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

Nhưng còn chưa kịp lần ra nguyên do, đã có một người hầm hầm lao thẳng về phía anh.

“Charles, anh còn là người không vậy? Sao anh đối xử với Diana như thế hả?”

Lucas xông tới, nghiến răng, vung tay đấm thẳng vào mặt Charles.

Charles né cú đầu, rồi chụp được nắm đấm thứ hai của Lucas, đôi mắt lạnh ngắt, đầy bực bội.

“Cậu bị cái quái gì vậy?”

Charles hất tay Lucas ra, giọng cáu kỉnh.

“Diana đâu?”

Lucas lảo đảo lùi lại hai bước, gào lên: “Anh không có tư cách hỏi câu đó. Sau những gì anh gây ra cho cô ấy, cô ấy cả đời này cũng không tha thứ cho anh đâu.”

Mắt Lucas đỏ lên vì đau và tức. Anh ta rút một tập giấy tờ, ném thẳng vào người Charles.

“Ký đi. Ngay.”

Charles cúi xuống nhặt. Nhìn thấy hàng chữ “Thỏa thuận ly hôn” ở đầu trang, sắc mặt anh sụp xuống ngay tức khắc.

Bên dưới là chữ ký thanh thoát của Diana.

Giọng Charles siết lại, từng chữ như nghiến qua kẽ răng, kìm nén cơn giận: “Cái này từ đâu ra? Tôi muốn gặp Diana. Gọi cô ấy đến đây ngay, không thì cậu sẽ hối hận.”

Lucas cười — một tiếng cười đắng chát, đau đến lạnh sống lưng.

“Diana sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa đâu. Cô ấy chết rồi, Charles. Chết trong vụ tai nạn đó! Anh thấy vết máu trên bản thỏa thuận ly hôn không? Cô ấy dùng hơi thở cuối cùng để ký đấy! Một mạng người, Charles — anh định lấy gì mà trả?”

Charles đứng sững như bị đóng đinh tại chỗ, đầu óc trống rỗng. “Cậu… nói cái gì?”

Lucas nhếch môi lạnh lùng: “Ký đi. Anh không xứng đáng còn bất kỳ liên quan nào với Diana nữa.”

Charles nhìn chằm chằm tập giấy rơi trên sàn, tay run bần bật khi nhặt lên.

Mực đen trên nền giấy trắng, loang lổ vết máu.

Diana thật sự không còn nữa… cùng với đứa con của họ.

Lucas chẳng buồn liếc thêm lần nào trước vẻ mặt sụp đổ của Charles, quay lưng bỏ đi.

Chương Tiếp