Chương 5 Giúp Con Đưa Con Trở Về

“Jason, cứu với!”

Daisy là đứa phản ứng đầu tiên, quăng luôn cây cọ xuống rồi co giò lao thẳng ra cửa.

Vừa chạy, con bé vừa hoảng quá nên gào lên loạn xạ, không kìm được.

“Đừng có chạy!”

Nathan giật bắn người, lập tức đuổi theo.

Để con nhóc này sổng ngay trước mắt thì kiểu gì Charles cũng lột da anh ta.

Daisy ngoái đầu lại, thấy Nathan đang rút ngắn khoảng cách, tim thót lên. Tay chân bé xíu cứ guồng nhanh hơn nữa.

Con bé sợ bị tóm.

Nếu Diana mà biết chuyện, kiểu gì Daisy cũng ăn mắng, có khi còn bị phạt nặng.

Jason vừa đi vệ sinh xong, đang định rửa tay thì lờ mờ nghe tiếng Daisy hét.

Cậu nhíu mày, lẩm bẩm: “Vẫn chưa tìm thấy cọ hả? Chẳng phải mình mang theo rồi sao?”

Daisy mê vẽ, đi đâu cũng kè kè mấy cây cọ.

Lúc nãy hai đứa vẽ xong con cún nhỏ, cứ thấy thiếu thiếu. Mãi mới sực ra là còn chưa tô màu.

Thế là cả hai đồng ý ngay tắp lự, quay lại phòng lounge lấy cọ rồi mới qua phòng Charles.

Nhưng Jason thì mắc đi vệ sinh quá.

Nên cậu để Daisy tự quay lại lấy trước, tính rửa tay xong sẽ qua lounge của Charles gặp con bé sau.

Trong đầu cậu cả đống câu hỏi chạy vòng vòng, vậy mà vẫn thong thả rửa tay cho xong.

Vừa rửa xong bước ra, cậu đã thấy Daisy cắm đầu chạy về phía mình, nhanh như bay.

Jason còn chưa kịp gọi thì từ sau lưng Daisy có người xông ra, chộp lấy con bé cái vèo.

“Chạy hả? Con nhóc quậy phá, gan to bằng trời!” Nathan thở hồng hộc, vừa giữ chặt vừa ghì con bé đang giãy trong tay.

“Đứng im coi! Nói mau, đồng bọn của mày đâu?”

“Nhỏ xíu mà đã bày trò gây chuyện, lớn lên chắc quậy banh nóc!”

Nathan càm ràm không ngừng, tay thì thô bạo làm Daisy đau.

Daisy vốn đã sợ muốn chết, bị Nathan đối xử vậy càng tủi thân, bật khóc nức nở, như đứt ruột.

Jason chưa bao giờ thấy Daisy khóc thảm như thế. Cơn giận bốc lên tới cổ, cậu lao tới như viên đạn rồi tung một cú đá thật mạnh vào Nathan đang không đề phòng.

Nathan loạng choạng đau điếng, suýt nữa làm Daisy mất thăng bằng.

Anh ta vừa quay lại định xem thằng nhóc nào chơi khăm mình thì ống chân đã bị đôi tay nhỏ xíu ôm chặt. “Thả Daisy ra! Đồ bắt nạt! Không thả là tui đá nữa đó!”

Jason người nhỏ, đấm không đau mấy, nhưng đá thì đau ra trò!

Cậu vừa gào vừa không ngừng nhấc chân lên đá, bám chặt lấy chân Nathan rồi đá liên tiếp.

“Đứng trơ ra đó làm gì? Lại đây giúp tao!”

Hành lang lập tức náo loạn như cái chợ vỡ.


Bên trong phòng lounge VIP.

Tiếng khóc dội qua dội lại.

Charles ngồi chống cằm một tay, tay kia đặt trên đầu gối, ngón tay gõ nhịp đều đều.

Anh ta thích thú nhìn hai đứa nhóc trước mặt phối hợp với nhau, đến cả khóc cũng có “chiến thuật”.

Đứa này khóc to thì đứa kia khóc nhỏ.

Đứa này mệt thì đổi lượt.

Tuyệt nhiên không để lọt ra một giây im lặng nào.

Jason tính làm Charles bực đến mức đá tụi nó ra ngoài, ai dè Charles lại càng lúc càng thấy… thú vị.

Khóc cũng là “lao động” tốn sức.

Hai đứa vốn đã bé tẹo, khóc một hồi lâu thì kiệt quệ ra mặt.

Daisy khóc không nổi nữa, đưa tay kéo nhẹ vạt áo Jason.

Jason liếc nhanh sang.

Mắt con bé đỏ au, sưng lên, nhìn mà xót.

Cắn chặt răng, Jason ngừng tru tréo.

“Bọn em xin lỗi. Bọn em sai rồi.”

Jason xin lỗi dứt khoát, nhưng trong bụng thì vẫn chửi thầm Charles là đồ đáng ghét.

Daisy không nói gì, chỉ túm chặt áo Jason, môi bĩu ra vô thức.

Ánh mắt trẻ con trong veo, thẳng thắn.

Nhưng trong ánh nhìn của cả hai đứa lại lấp lánh thứ lời nguyền rủa không nói thành lời, nhắm thẳng vào anh.

Charles nhướn mày, đưa tay về phía Daisy.

Daisy lập tức co rúm lại vì sợ, còn Jason thì nhanh như cắt nhào tới che trước mặt em.

“Ông thử đụng vào em Daisy coi, đồ xấu tính to xác!”

Charles phớt lờ Jason, trái lại kéo Daisy ôm gọn vào lòng.

Ánh mắt anh lướt qua hai đầu gối hơi lấm bẩn của cô bé—vết trầy còn mới, rõ ràng vừa té chưa lâu.

Nathan nhìn hành động của Charles mà sững người, khó tin.

Charles vốn không ưa trẻ con, nhất là mấy đứa lấm lem bùn đất.

Daisy thì khóc đến tèm lem, mặt mũi bôi bẩn như con mèo nhỏ.

Vậy mà Charles cứ như chẳng để ý, vẫn ôm chặt con bé.

Daisy đờ người ra, đầu óc trống rỗng khi bị Charles ôm.

Là… ba!

Daisy còn nhỏ, cả về cơ thể lẫn tâm hồn đều khát khao một chữ “ba” như khát hơi.

Còn Jason thì nổi xung. “Thả em tôi ra! Thả ra ngay!”

Jason lao tới trong cơn giận, nhưng vừa xông lên đã đâm sầm vào ngực Charles.

Con ngươi cậu bé lập tức co lại.

Trong tim Charles cũng có thứ gì đó khẽ động, rất lạ.

Chỉ có Nathan là càng nhìn càng thấy bất an, sống lưng lạnh toát.

“Đi tra cho tôi, xem hai đứa nhỏ này là con nhà ai.” Charles hạ giọng ra lệnh.

Nathan như được cứu, thở phào một cái rồi lập tức gọi điện sắp xếp ngay.


Ngoài phòng VIP vẫn rộn ràng như cái chợ, còn Diana đứng trong phòng riêng của mình mà cứ như bị nhốt trong hầm băng.

Nhìn khoảng trống trước mắt, tim Diana hụt một nhịp.

Nỗi hoảng loạn bò dần lên sống lưng, mồ hôi lạnh túa đầy trán.

Hai đứa nhỏ từ trước tới giờ vốn tự lập.

Và chúng biết Charles là ba của mình.

Mấy đứa nhỏ thương cô, lại lanh lợi.

Diana sợ tụi nó sẽ thay cô đi “đòi lại công bằng”.

Cô không dám tưởng tượng tiếp…

Hít sâu một hơi, cô vội gọi cho Layla.

Layla vừa bước vào là đã thấy Diana có gì đó không ổn.

Tim Layla chùng xuống.

“Zoey, có chuyện gì vậy?”

“Layla, Jason với Daisy mất rồi… không thấy đâu nữa.”

Mắt Diana đỏ hoe, phải vịn vào Layla mới đứng vững được.

Layla giật mình—Jason và Daisy là cả mạng sống của Diana.

“Zoey, đừng hoảng. Biết đâu tụi nhỏ chỉ chạy ra ngoài chơi thôi. Hành lang với phòng đều có camera an ninh—mình coi lại băng được.”

“Đúng rồi, còn đồng hồ nữa! Đồng hồ của tụi nó có định vị GPS.”

Lời Layla như kéo Diana từ bờ vực về.

Diana hít một hơi thật sâu, vội chộp lấy điện thoại mở ứng dụng định vị.

“Nhìn nè, Zoey, hai chấm đỏ vẫn đang trên bản đồ.”

“Góc đông nam, cách khoảng… tầm ba mươi mét.” Diana đọc khoảng cách. “Phòng an ninh ở đâu?”

“Cuối tầng này.”

Layla đỡ Diana đi nhanh về phía phòng an ninh.

Đến khi thấy phòng ở góc đông nam, rồi nghe người bên trong là ai, mặt Diana cứng đờ, tái mét ngay tức khắc.

Charles! Sao lại có thể?

Sao lại nhanh đến vậy?

“Zoey, cậu ổn không?”

Layla kịp thời đỡ lấy Diana.

“Jason với Daisy đang ở phòng lounge của ông Windsor. Ít ra thì không phải bị lạc.”

Layla đã tìm hiểu trước, biết Charles là người như thế nào.

“Giờ mình qua đón hai đứa nhỏ về ngay.”

Diana mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói, rồi đột ngột chụp lấy cổ tay Layla.

“Không… cậu đi đi!”

“Layla, mình… mình không thể gặp Charles ngay lúc này!”

Cô không muốn gặp Charles.

Cô sợ bị nhận ra.

Diana đã mất trọn năm năm để cố bước tiếp, tưởng như đã chôn hết mọi thứ xuống đáy lòng.

“Layla, làm ơn giúp mình… mình xin lỗi vì làm phiền cậu, nhưng nhờ cậu đưa tụi nhỏ về giúp mình.”

Diana không thể đi.

Chương Trước
Chương Tiếp