Chương 141

Frederick từ từ chống tay ngồi dậy, lùi ra xa cô. Căn phòng chỉ còn lại tiếng Beatrice nức nở, cố kìm đến nghẹn trong cổ.

Rất lâu sau, Frederick mới cất tiếng, giọng anh khàn khàn, mệt mỏi và yếu ớt đến mức gần như không nhận ra. “Năm năm rồi đó, Beatrice. Em thật sự… không có chút gì dành cho anh ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc