Chương 2 Xin lỗi

Adeline gần như hụt hơi đến mức muốn xỉu khi cuối cùng Ronald mới chịu rời khỏi nụ hôn.

Anh khẽ cười, giọng trêu trêu. “Chưa hôn bao giờ à?”

Adeline nằm dưới anh, đầu óc lâng lâng, vừa bối rối vừa cố gắng điều hòa nhịp thở. Nói thật thì cô chẳng biết phải thở kiểu gì cho đúng khi đang hôn.

Để giữ mối quan hệ “trong sáng” cho ra hồn, hai người cùng lắm chỉ nắm tay với ôm một cái là hết mức.

Hai lần họ từng hôn nhau đều suýt đi quá giới hạn, khiến sau đó cô né luôn. Còn kỹ thuật thì… cô có gì đâu mà nói.

Dù trong bụng cô nghĩ kỹ năng hôn của anh cũng chẳng phải “thượng thừa” gì, nhưng ít nhất anh vẫn có kinh nghiệm hơn cô.

“Ai nói là em không biết?” Máu hiếu thắng của Adeline bỗng bùng lên. Cô túm cà vạt anh kéo mạnh xuống, đẩy anh ngã ngửa lên ghế sofa.

Cô ngồi chồm lên người anh, cắn nhẹ môi anh đầy bực bội như thể phải chứng minh cho bằng được.

Vừa hôn, cô vừa nhớ lại “bài giảng” của Elisa.

Dùng lưỡi. Phối hợp tay. Áp sát người vào anh ta.

Khi Adeline loay hoay làm theo, Ronald lập tức cảm thấy một luồng nóng rực lan khắp cơ thể, phần dưới căng tức đến nhói.

Đặc biệt là ánh mắt lả lơi của Adeline—giờ phủ một lớp sương mỏng trong nụ hôn, khiến người ta chẳng thể không bị cô kéo vào.

Cô hôn anh sốt sắng, vụng về giật phăng cà vạt, rồi đến áo, rồi cuối cùng là thắt lưng.

Đến khi nhìn thấy thứ đó, bàn tay cô bỗng khựng lại.

“Sao vậy?” Giọng Ronald khàn hẳn đi, anh hất người lên đầy sốt ruột như không kiên nhẫn nổi nữa.

“Bao… phải có bao chứ!” Mặt Adeline đỏ bừng như gấc chín khi quay qua tìm đồ bảo vệ.

Dù đã ngà ngà say, chuyện này thì đầu óc cô vẫn còn tỉnh táo.

Đến lúc cô tìm được bao, Ronald đã tự lột sạch sẽ. Adeline vừa quay lại đã đối diện thẳng với sự phấn khích đầy áp lực của anh.

Cô nuốt khan một cái, bất giác nhớ lời Elisa: “Lần đầu có ‘phê’ cỡ nào thì xong rồi cũng đau đến mức ba ngày đi đứng không ra hồn.”

Cô còn đang ngẩn ngơ thì Ronald đã giật lấy chiếc bao khỏi tay cô.

Anh liếc kích cỡ in trên vỏ rồi ném thẳng vào thùng rác. “Nhỏ quá.”

“Hả?”

Adeline còn chưa kịp tiêu hóa câu đó, Ronald đã bế xốc cô lên. Bàn tay to của anh không ngừng vuốt ve đùi và mông cô, trong khi môi anh tìm đến đầu nhũ hoa, mút lấy như muốn hút cạn sự chịu đựng.

Adeline bật ra một tiếng rên, vừa thẹn vừa run.

Bỗng tiếng cười khẽ của Ronald lọt vào tai cô. “Sợ à?”

“Ai mà sợ!” Adeline hừ một tiếng, lập tức giành quyền chủ động, ghì chặt Ronald xuống ghế sofa…

Sáng hôm sau, Adeline bị ánh nắng rọi qua cửa sổ đánh thức.

Cô mơ hồ nhớ gương mặt đẹp đến khó tin của Ronald, cơ bụng hoàn hảo, và những chuyển động dồn dập không biết mệt. Một thứ khoái cảm chưa từng có cuốn qua khắp người cô, xen lẫn từng đợt đau rát nhói lên.

Nghĩ chắc mình vừa mơ một giấc mơ xuân tình, Adeline thở dài rồi mới mở mắt.

“Anh…!” Thấy Ronald đang nằm cạnh mình, cô vội cuốn chăn quấn chặt, vừa nhúc nhích đã đau nhói ở hạ thân, suýt thì ngã.

“Cẩn thận!” Ronald đưa tay ra đỡ, nhưng Adeline cuống cuồng hất phắt anh ra.

Cô đẩy mạnh tay anh lần nữa, mặt nóng ran như bị ai tạt nước sôi.

Động tác đó làm lộ ra một vệt mờ trên ga giường, nét mặt Ronald khựng lại một chút. “Lần đầu của em à?”

Tối qua cô chủ động, nhiệt tình đến vậy… mà lại còn trong trắng?

Ronald vốn cũng chẳng dày dạn gì chuyện này, trong lòng chợt chùng xuống—cảm giác như mình đã làm hỏng mất rồi.

Nhưng giọng anh vẫn phẳng lặng như không, nghe vào tai Adeline lại thành ra kiểu… anh thấy cô rắc rối.

Cô tự cho là anh bực vì bị dính dáng với một vụ tình một đêm.

“Không! Có khi… em sắp tới tháng. Em đi kiểm tra đã.”

Mặt nóng ran như lửa, Adeline chẳng chờ anh đáp, vội vàng lao vào nhà tắm, hai tay ghì chặt tấm ga quấn quanh người như bấu víu lấy chút che chắn cuối cùng.

Nhớ lại “cỡ” của Ronald, da đầu Adeline tê rần. Bảo sao cô đau muốn xỉu!

Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng cô nghe tiếng cửa khép lại — chắc anh đi rồi.

Cô rón rén bước ra, ngó nghiêng chắc chắn không còn ai mới dám thở phào một cái, rồi tự chửi mình đúng là liều mạng, ngu hết chỗ nói.

Lúc đó cô bực đến phát điên vì cái “ngày rụng hoa” cô cẩn thận tính toán kỹ càng lại thành công cốc, nghĩ bụng thôi thì làm liều một lần, kiếm đại một anh đẹp trai qua đường cho xong.

Giờ thì cô hối hận. Anh đúng là đẹp thật, nhưng cô cũng đau thật, đau đến phát cáu.

Đúng lúc ấy, điện thoại reo, cô hấp tấp bắt máy.

“A lô, phòng Nhân sự của Opulent Treasures xin nghe. Adeline, chúc mừng bạn đã vào vòng phỏng vấn cuối. Vui lòng có mặt ở công ty lúc 10 giờ đúng.”

“Dạ vâng, em sẽ đến đúng giờ ạ!”

Adeline suýt thì hét lên vì sung sướng.

Phỏng vấn bao nhiêu công ty, cuối cùng cũng có nơi cô ưng ý chịu để mắt tới.

Nhìn đồng hồ thấy còn chưa đầy một tiếng, cô cắn răng chịu khó chịu, phóng về nhà thay đồ, rồi ghé tiệm thuốc trên đường tới công ty.

Hôm qua bị mê cái mặt anh ta quá nên họ chẳng dùng biện pháp gì. Hộp bao cao su đắt tiền ấy giờ không biết trôi dạt nơi nào.

Nghĩ tới cảnh gã trai lạ đẹp mã mà “máu” kinh khủng như thế… chắc đâu phải lần đầu? Vậy nghĩa là anh ta từng qua lại với nhiều người?

Adeline đứng ở sảnh công ty chờ thang máy, càng lúc càng thấy ruột gan bồn chồn.

Lỡ anh ta có bệnh gì thì sao? Có nên đi bệnh viện tiêm phòng không? Nhỡ đâu… HIV thì sao?

Ý nghĩ chạy loạn trong đầu, cô vội móc viên thuốc tránh thai khẩn cấp ra, bỏ tọt vào miệng. Viên to quá làm cô suýt nghẹn.

“Uống nước đi.”

Bất chợt một cái bình giữ nhiệt đưa tới trước mặt. Chưa kịp nghĩ, Adeline chộp lấy tu ừng ực một ngụm.

Nuốt được viên thuốc xong, cô quay lại, định nói cảm ơn: “Cảm ơn—”

Giọng cô tắc ngang, mắt mở to không tin nổi.

Cái người cô qua đêm cùng… đang đứng ngay sau lưng cô!

Ronald theo phản xạ với tay về phía hộp thuốc trong tay cô. “Em bị sao à?”

Adeline giật mình nhét vội hộp thuốc vào túi, giọng khàn đặc. “Không.”

Nghe giọng cô, cả hai cùng khựng lại.

Đêm qua cô kêu nhiều đến mức… giờ cổ họng gần như tắt tiếng.

Ronald liếc xuống những vết hôn mờ mờ trên cổ cô, yết hầu anh nhấp nhô khi ký ức tối qua ập tới rõ mồn một. Đã thấy sướng.

Không… phải nói là sướng đến phát điên.

Mặt Adeline đỏ bừng như gấc.

“Lên không?” Nghe anh hỏi, Adeline theo phản xạ gật đầu, rồi vội vàng chui tọt vào thang máy.

Ronald đứng cạnh, còn cô thì cố thu mình vào một góc như muốn biến mất.

Sao anh ta lại ở đây? Chẳng lẽ anh ta cũng là nhân viên Opulent Treasures? Nếu vậy chẳng phải ngày nào cũng chạm mặt nhau sao — nhục chết mất!

Trong lúc đó, tất cả các nhóm chat nội bộ của Opulent Treasures đang nổ tung.

Một tấm ảnh Ronald ở quán bar, ánh mắt dịu dàng nhìn một cô gái ngồi cạnh, được chuyền tay nhau điên cuồng.

Chỉ thấy được sau đầu cô gái, nhưng mặt Ronald thì chụp rõ mồn một. Ánh nhìn ấy mềm hẳn đi, tập trung, gần như nâng niu. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cả đám sững sờ.

Chương Trước
Chương Tiếp