Chương 5: Món quà

Từ khóe mắt, Ronald thấy Adeline cứ phóng to rồi thu nhỏ bức ảnh “Trái Tim Tinh Vân” lia lịa, làm khóe môi anh bất giác cong lên rộng hơn.

Trước khi Adeline tới văn phòng, anh đã lướt đọc luận văn tốt nghiệp của cô nhanh như gió.

Rõ ràng cô có nền tảng kiến thức rất sâu về trang sức cổ điển, chỉ có điều mấy món ấy thường chỉ được ngắm qua ảnh, hiếm khi có cơ hội nhìn tận mắt.

Nhất là những món hàng sưu tầm cực hiếm—nằm yên trong bộ sưu tập tư nhân—đến cả bảo tàng cũng chưa chắc mượn trưng bày nổi.

Anh biết Adeline kiểu gì cũng không cưỡng lại được cám dỗ đó.

Khi họ tới nơi đấu giá, vẫn còn mười phút nữa mới bắt đầu.

Ronald được dẫn vào ghế VIP hàng đầu.

Anh vừa bước vào, mọi người đã đồng loạt đứng dậy chào.

Là người thừa kế thương hiệu trang sức lớn nhất nước, thân phận của Ronald khỏi phải bàn.

Ánh mắt ai nấy cũng tự nhiên đổ dồn vào người phụ nữ đi cạnh anh.

Cô gái trông trẻ trung, trong veo, mang một nét cuốn hút tự nhiên khó gọi tên.

Bao năm nay, bên cạnh Ronald lúc nào cũng là thư ký Shirley Walker. Đây là lần đầu tiên anh dẫn theo một người mới.

Trước đó không ít người đồn đoán Ronald chẳng vướng bận đàn bà con gái, biết đâu sau này Shirley sẽ thành bà Williams tương lai.

Nhưng giờ anh lại đưa một người khác tới, lại còn là một cô có gương mặt xinh xắn như Adeline, thế là thiên hạ bắt đầu bán tín bán nghi về thân phận của cô.

Một người đàn ông trung niên ngồi cạnh Ronald đứng dậy, cười hề hề bắt tay anh. “Ngài Williams, tới muộn thế? Dẫn theo người đẹp này nên mới trễ à?”

“Cô ấy không khỏe. Chúng tôi ghé bệnh viện một chút.”

Ronald vừa dứt lời, cả phòng như có làn sóng hít hà lan ra.

Ronald—huyền thoại thương trường giới trang sức, kiểu “đời người thắng lớn” mà người thường với không tới, lại nổi tiếng lạnh như tiền—vậy mà thật sự quan tâm sức khỏe của một cô gái trẻ, còn đích thân đưa đi bệnh viện?

Cảm nhận những ánh nhìn tò mò xung quanh chĩa vào mình, da đầu Adeline tê rần vì khó chịu.

Đầu óc cô quay như chong chóng, cuối cùng mới nặn ra được một lời giải thích. “Vâng… Ngài Williams rất chu đáo với nhân viên ạ. Ông ấy lo tôi không kham nổi công việc.”

“Nhân viên?” Người đàn ông trung niên chớp mắt.

Adeline lập tức gật đầu. “Tôi là thư ký của ngài Williams—Adeline.”

Ông ta “à” một tiếng như hiểu ra. “Bảo sao không thấy Shirley. Vậy là đổi người rồi.”

Ông ta liếc Ronald một cái đầy ẩn ý, rồi lại quay sang nhìn Adeline.

Ronald thong thả nhích người, kín đáo chắn tầm mắt ông ta.

Adeline siết chặt nắm tay, gồng mình giữ nguyên cái mặt “thư ký chuyên nghiệp không cảm xúc”.

Nhưng trong lòng thì cô muốn khóc ròng. Vừa nãy cô còn nói cô không muốn làm thư ký, vậy mà giờ lại tự miệng nhận luôn—chắc khỏi đường lui rồi.

Nhìn quanh toàn người tai to mặt lớn trong giới trang sức, hoặc đại diện các nhà giàu danh tiếng, Adeline chợt hiểu: cô mà đắc tội Ronald thì chắc chuyển nghề… chạy ship đồ ăn kiếm sống cũng nên.

Nghĩ tới viễn cảnh u ám ấy, Adeline ngồi xuống cạnh Ronald như một cái máy, cả người phủ một tầng mây đen xám xịt.

Thế nhưng, đấu giá vừa bắt đầu, tinh thần cô lập tức hồi sinh.

Buổi này chỉ toàn hàng hiếm, món nào cũng tinh xảo đến mức khó tin.

Cô từng đi đấu giá rồi, nhưng chưa bao giờ thấy nhiều món trang sức “đỉnh của chóp” tầm cỡ thế giới tụ lại một chỗ như vậy.

Chỉ riêng ba món đầu đã thuộc hạng quốc bảo, khiến tim cô đập thình thịch vì phấn khích.

Mỗi khi nhìn một món, cô lại nhanh tay phác thảo vài nét thiết kế nháp vào sổ.

Đó là thói quen bao năm của cô.

Hễ bắt gặp tác phẩm truyền cảm hứng hay trong đầu lóe lên ý tưởng gì, cô đều vẽ ngay vào cuốn sổ lúc nào cũng mang theo bên người.

Cảm hứng đến rồi đi nhanh lắm, cô chưa bao giờ để phí một khoảnh khắc nào.

Thấy cuốn sổ của cô, Ronald khẽ bật cười. “Lát nữa muốn ra hậu trường nhìn gần hơn không?”

"Thiệt hả?" Giọng Adeline vọt lên đầy phấn khích, khiến mấy người xung quanh cũng liếc nhìn.

Ronald gật đầu chiều theo, rồi quay lại dõi lên món đồ trên sân khấu, nắm tay Adeline và nâng lên.

"Người ra giá số 01, năm triệu!"

Adeline giật mình, ngẩng lên nhìn cặp nhẫn đang trưng bày. Cô lập tức kéo mình về chế độ làm việc—đây là một trong những món mục tiêu Ronald đã nhắc trước đó.

Đến cuối cùng, cặp nhẫn vốn được định giá tầm năm đến sáu triệu bị đẩy lên tận mười triệu, tay Adeline run run khi giơ bảng đấu giá.

Ronald bình thản chấp nhận mức giá ấy.

Thấy mặt Adeline xị hẳn xuống, anh hỏi đầy trêu ngươi: "Em không thấy đáng à?"

"Không phải vậy." Cô lén lườm ông chú trung niên ngồi cạnh Ronald.

Nếu không có ông mập đó cứ cố tình đội giá, họ đã chốt ở mức sáu triệu rồi.

Thấy vẻ mặt cô, ý cười trong mắt Ronald càng đậm. "Cặp nhẫn này có ý nghĩa đặc biệt, đúng không?"

"Đúng vậy. Tôi nghe nói chính tay một vị vua châu Âu chế tác. Đeo vào rồi là không tháo ra được," người đàn ông trung niên chen vào. "Vợ tôi cũng muốn thử lắm, nhưng thấy ông Williams quyết tâm quá nên tôi đành nhường."

Adeline nhìn kỹ cặp nhẫn. Thiết kế hình chữ V lộn ngược vừa đẹp vừa lạ, nhưng cô không thấy cơ chế nào khiến người ta không thể tháo ra.

Nghĩ đến chuyện đeo vào mà không gỡ được, mắt cô bỗng trợn tròn. "Khoan đã… cái này không phải đồ đào mộ lên chứ?"

Chứ còn kiểu gì nữa mà nhẫn như vậy lại xuất hiện ở một phiên đấu giá?

Chẳng lẽ sau khi hoàng hậu mất, người ta… chặt luôn ngón tay?

Hình ảnh rợn người ấy làm Adeline rùng mình.

Người đàn ông trung niên cứng họng, còn Ronald thì lạnh mặt nhìn lên sân khấu. "Tập trung vào món tiếp theo."

Adeline cảm nhận rõ anh không vui, vội ngậm miệng, dù trong lòng cũng hơi nhẹ nhõm.

CEO thì phải giữ cái mặt lạnh chứ—sếp mà cứ cười với cô cả ngày mới đáng sợ.

May mà những món tiếp theo không bị tranh dữ như vậy, Adeline cũng hoàn thành trơn tru phần việc của mình.

Chẳng mấy chốc đã tới màn chốt hạ: Trái Tim Tinh Vân.

"Tôi tin là hơn một nửa quý vị có mặt ở đây hôm nay đều vì Trái Tim Tinh Vân, cũng là món cuối cùng của phiên đấu giá."

Giọng người dẫn vang lên, không khí lập tức căng như dây đàn.

Bệ trưng bày từ từ nâng lên, đưa Trái Tim Tinh Vân ra trước mắt mọi người.

Adeline mở to mắt, sợ bỏ sót dù chỉ một chi tiết.

Viên sapphire khổng lồ được nạm ở chính giữa sợi dây chuyền, xung quanh là những viên kim cương màu xếp thành hình dải ngân hà.

Dưới ánh đèn, mỗi viên kim cương lóe lên một thứ rực rỡ riêng.

Hiệu ứng này không tấm ảnh hay video trên mạng nào lột tả nổi. Ngồi hàng ghế đầu, nhìn sợi dây chuyền tinh xảo đến nghẹt thở ấy, mắt Adeline còn sáng hơn cả.

Cảm thấy nhịp thở cô gấp dần, suy nghĩ Ronald lại trôi về đêm qua—cô cũng từng thở như thế vào đúng một khoảnh khắc then chốt.

Những hơi thở mềm, quyến rũ đến mức khiến tim anh đập loạn.

"Giá khởi điểm của sợi dây chuyền này là tám mươi triệu!"

Người dẫn vừa dứt lời, cả khán phòng lập tức ồn lên.

Khi giá được đẩy lên một trăm triệu, Adeline căng thẳng liếc sang Ronald.

"Ông Williams, mình… tiếp không ạ?"

Cô không biết giới hạn của Ronald ở đâu, chỉ thấy môi anh mím thành một đường thẳng.

Khi con số leo tới ba trăm triệu, Ronald nắm tay Adeline và chậm rãi nâng lên.

"Năm trăm triệu."

Tất cả mọi người nhìn anh sững sờ, kể cả Adeline—người vẫn còn đang cầm bảng giơ lên.

Cô vội hạ xuống, tim suýt nhảy khỏi lồng ngực.

Năm trăm triệu?

Mức giá mà cô có mơ cũng không dám mơ!

Ronald bất ngờ ghé sát tai cô, thì thầm: "Em thích món quà này không?"

Chương Trước
Chương Tiếp