Chương 5 Chiếc Váy Màu Xanh Em Bé
Cảnh báo nội dung: Chương này có đề cập đến tự sát và miêu tả chi tiết một nhân vật chết trong tư thế treo cổ. Xin cân nhắc trước khi đọc.
-BEA -
Mấy tên lính canh lập tức xông vào, lôi Bea vào phòng rồi sầm một tiếng đóng chặt cửa lại.
Lúc cửa vừa mở ra, cô đã muốn lao ngay tới chỗ Chủ nhân của mình, nhưng tay chân như không còn nghe lời. Cô cố với lấy bàn tay của Savonnuh đang buông thõng trên nền váy xanh nhạt như màu trời non, mà vẫn không sao chạm tới được. Cơ thể cô chẳng đáp lại lấy một mệnh lệnh nào. Cô chỉ có thể đứng chết trân, trơ mắt nhìn đám lính đi qua đi lại trong phòng.
Một tên dựng chiếc ghế bị hất đổ lên lại, trèo lên trên đó để tháo mớ ga giường mà Savonnuh đã dùng để treo cổ tự vẫn.
Bea đứng nhìn bọn chúng chuyển thi thể cô ấy sang giường. Đôi mắt mù lòa, đã chết ấy ngây dại mở trừng lên trần nhà.
“Địt mẹ.” Tên lính đã ném đồ ăn cho cô tối qua chửi to.
Cả hai đứng ở hai bên giường, cúi xuống nhìn Savonnuh.
“Quái quỷ gì mà ả lại tự sát chứ?” Tên kia hỏi. Im một lúc ngắn, hắn mới cất giọng, nghe mà lạnh sống lưng. “Randy, phen này bọn mình toi thật rồi!”
“ĐM!” Randy lại gầm lên.
“Giờ tính sao đây?”
“Địt.”
“Anh chỉ biết nói mỗi câu đó thôi hả!? Nếu bọn mình không đưa được Savonnuh tới lâu đài của Hoàng tử, Visca sẽ xé xác bọn mình mất, mà kể cả hắn không làm thế thì ai biết Alpha sẽ xử ra sao!”
“Tao biết chứ, Nick, nhưng mà…” Hắn phẩy mạnh tay về phía Savonnuh.
“Địt.” Lần này tới lượt Nick văng tục.
“Giá mà ả chịu đợi đến lúc bọn mình giao xong rồi hẵng chết thì hay. Giờ thì khốn nạn thật, vừa toi đời vừa phải ôm theo con tạp chủng xấu xí này.” Cả hai nhìn nhau, rồi cùng quay sang Bea. “Ừ đấy. Con Beastly nhỏ xấu ma chê quỷ hờn.”
Cả hai bắt đầu bước về phía cô, khiến hơi thở như mắc nghẹn trong lồng ngực, mắt cô mở to đầy hoảng loạn. Bọn chúng đang vươn tay về phía cô thì bỗng có một tiếng rầm vang lên từ cánh cửa sau lưng.
“Trong đó có chuyện gì đấy!? Làm hỏng thứ gì thì liệu hồn, tiền bồi thường sẽ trừ vào túi của cựu Beta đấy!” Một tiếng quát bị chặn lại bởi cánh cửa vọng vào.
Randy vẫn đưa tay về phía Bea, nhếch miệng cười ghê tởm rồi nói, “Không muốn nhập hội với bọn tao thì cút biến đi.”
Bea còn nghe thêm vài câu lùng bùng nữa, nhưng âm thanh ấy đã xa dần ngoài hành lang. Cô quay đầu nhìn lại cánh cửa, cũng đúng lúc bàn tay của Randy chạm vào mặt cô, rồi luồn ra sau đầu túm lấy một nắm tóc.
“Con Beastly xấu xí.” Hắn giật tóc, kéo mặt cô sát lại trước mặt mình, cả người ép chặt vào cô. “Một Chủ nhân của mày chết rồi. Lạnh ngắt luôn. Mày có muốn theo chân cô ta không?”
Dạ dày Bea quặn thắt, từng cơn co rút dữ dội chạy khắp cơ thể, bắp thịt cô bắt đầu run lên cầm cập, không sao khống chế nổi. Thế mà cô vẫn gắng lắc đầu nguầy nguậy, dù bàn tay đang siết tóc khiến da đầu cô đau buốt như bị xé toạc.
“Không hả? Tao cũng nghĩ vậy.” Hắn kéo mặt cô lại gần hơn nữa, để mùi rượu với mỡ ngấy ngoét từ đêm qua xộc thẳng vào mũi cô. “Mày vẫn còn một Chủ nhân nữa mà, đúng không nào?”
Hai hàng mày Bea khẽ nhíu lại khi cô cố hiểu hắn đang nói gì.
“Cô đúng là đồ chó ngố, biết chưa hả? Tao đang nói về Hoàng tử của cô đấy. Bọn tao nhận lệnh phải đưa một cô dâu tới cho Hoàng tử Dax. Nếu cô muốn cái xác lạnh ngắt của mình khỏi phải đi theo bà cô kia, thì tốt nhất là nghe tao cho kỹ vào.”
Vẫn túm chặt tóc cô, hắn lôi xềnh xệch tới chỗ xác Savonnuh rồi ấn mặt cô dúi xuống, bắt cô phải nhìn rõ những vết bầm quanh cổ và hít cho bằng được mùi tử khí tanh lạnh đang toát ra từ người kia.
“Từ giờ, cô là Savonnuh Destran. Cha cô là Visca Destran, cựu Beta dưới trướng Alpha của bọn tao. Mẹ cô là Jules Destran. Và khi tới Lâu đài của Hoàng tử Dax, cô sẽ cưới Hoàng tử. Cô cấm hé răng nửa lời về chuyện xảy ra ở quán trọ này.”
Hắn lại đẩy mặt cô sát hơn nữa, đến mức chóp mũi cô chạm thẳng vào cái lạnh tê người trên má Savonnuh. Cơn ói trào lên tận cổ họng, cô không kìm nổi, nhưng vẫn cố nuốt ngược xuống, thà nghẹn đến rát cổ còn hơn làm vấy bẩn thân thể đẹp đẽ của Chủ nhân.
“Nếu không muốn xuống suối vàng sớm để đi làm bạn với ả đàn bà lạnh như tiền kia, thì cô sẽ làm đúng y như bọn tao bảo. Bảo làm lúc nào thì làm lúc đó. Bảo làm kiểu gì thì làm kiểu đó. Rõ chưa, con thú nhỏ?”
Cô gật đầu, và lập tức hối hận vì mũi lại sượt qua gò má lạnh buốt của Savonnuh.
Randy kéo cô đứng dậy, rồi từ từ nới những ngón tay khỏi tóc cô. Hắn lùi lại một bước, cúi đầu khẽ như thể đang hành lễ với cô.
“Thưa cô Savonnuh, mời cô thay đồ, bọn tôi chuẩn bị lên đường tới Lâu đài của ngài Dax.” Ánh mắt cô dõi theo khi hắn nhấc tay, hất cằm ra hiệu về phía thi thể Savonnuh.
Không. Không lẽ hắn định… “A-a-anh… không phải muốn tôi mặc… váy của cô ấy chứ?” Cô quay phắt lại nhìn Randy, nín thở chờ câu trả lời.
Một nụ cười tởm lợm nở toạc trên mặt hắn. “Của còn dùng được thì đừng phí. Tiếc của là nghèo, cô hiểu chứ.”
Một cơn rùng mình độc địa bò dọc sống lưng cô.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như tuột khỏi tay Bea. Cô chỉ biết là mình đã lột chiếc váy của Savonnuh ra rồi khoác lên thân hình gầy nhẳng của mình. Nó thõng thượt trên người cô như cái bao tải khoai. Cô biết đám lính đã nhét xác Savonnuh vào hành lý rồi khiêng đi. Cô biết họ rời quán trọ, suốt dọc đường vẫn gọi cô là “cô Savonnuh”, vẫn đối đãi cô như một tiểu thư quyền quý.
Cô thấy như mình đứng ngoài chính cơ thể mình. Như đang nhìn một người khác đi lại, thở, sống. Giọng nói vẫn là giọng cô khi cất lên, vậy mà từng lời tuôn ra lại lạ hoắc, cứ như miệng cô mượn lời của ai khác.
Cỗ xe ngựa khựng lại, và ngay tại đây, thời gian mới trở về bình thường với Bea. Cô cúi nhìn hai bàn tay đang đặt trong lòng. Màu da cô sậm hơn da của Chủ nhân nhiều quá. Ký ức về bàn tay Savonnuh đặt lên nền vải xanh vụt loé trong đầu Bea. Cô gập người trên ghế, nôn khan liên hồi. Cả ngày không được ăn, dạ dày trống rỗng nên chẳng có gì trào ra. Cô cũng không biết mình nên mừng hay nên tức vì chuyện đó nữa.
Cửa xe mở ra, một bàn tay chìa vào tầm mắt. Lời tên lính sáng nay bật lại trong đầu cô: “Đi theo bà lạnh ngắt.” Một luồng lạnh chạy dọc hai cánh tay cô.
Cô luồn tay mình vào tay hắn, rồi nhìn qua vai hắn—khung cảnh trước mắt làm cô nghẹt thở. Một tòa lâu đài trắng khổng lồ sừng sững vươn lên trời cao. Từng hàng gia nhân đứng chờ phía trước, và ở giữa là một người đàn ông cao gầy, mặc bộ đồ ôm sát người.
Tách khỏi đám đông, người đàn ông bước về phía cô. Dừng lại trước mặt cô, hắn cúi đầu và nói: “Thưa cô Savonnuh.”
