Chương 7 Bạn dễ nói chuyện
-BEA-
Cô chăm chăm nhìn Dax, cố bắt lấy dù chỉ một chút phản ứng trước lời mình nói. Nhưng anh chỉ trơ trơ nhìn thẳng vào khoảng không, như người mất hồn. David đã bảo Dax gần như đầu óc rỗng tuếch, ngoài mấy phản xạ tự động kiểu ăn với thở.
Mùi hôi nồng nặc, như bốc ra đâu đó gần giường anh, nhưng trong phòng tối om, đồ đạc thì bừa bộn khắp nơi. Quần áo vứt vương vãi, chăn ga bẩn bị vò thành đống quanh phòng. Cô thấy bụi dày đóng thành lớp, bám riết lên từng thớ vải trong căn phòng của Dax.
Cô cúi nhìn chiếc váy xanh của mình, bụng thì quặn lại, sôi ùng ục dưới lớp váy rộng thùng thình. Nếu cô nấu gì đó cho Dax… thế nào cô cũng có thể ăn phần anh không đụng tới.
Rời khỏi giường, cô hít một hơi sâu như vớ được chút không khí sạch, rồi men theo lối đi tới căn bếp mà David đã chỉ qua loa lúc dẫn cô lướt một vòng trong lâu đài.
Cô cắn môi dưới khi bước qua vòm cửa rộng dẫn vào khu bếp. Cô đã tưởng sẽ thấy vài người tất bật nhào bột nướng bánh, làm đồ ngọt, hoặc vặt lông gà—giống cảnh cô hay thấy ở lâu đài của Visca.
Hoặc biết đâu lại bắt gặp hai kẻ không muốn bị ai thấy, lén lút trốn trong kho đồ ăn. Ý nghĩ ấy kéo cô về một lần nọ, khi cô bước vào tầng hầm chứa đồ của điền trang Rebecca và nghe tiếng Rebecca với một người đàn ông thở dốc. Tò mò lấn át lý trí, cô đã rón rén liếc qua góc tường. Rồi lập tức giật mình rụt lại.
Ghê tởm đến lợm giọng—Rebecca và chính con trai bà ta, Alec, đang quấn lấy nhau, ghì chặt như thể thiếu nhau là không thở nổi, mặt mũi dí sát mà cắn xé hôn hít. Cảnh đó ám cô tới mức, từ hôm ấy hễ đi gần khu bếp là cô cố tình làm rầm rầm cho ai muốn lén lút cũng phải chột dạ.
Cô kéo mình về hiện tại, đi hết một vòng bếp mà chỉ thấy một cái bếp đá còn sạch sẽ và một cái bồn rửa sâu liền với nó. Còn lại thì trống hoác, ngoài bụi bặm với mạng nhện. Cô đưa tay miết lên bồn rửa, thầm thấy dễ chịu vì bề mặt trơn nhẵn mát lạnh.
Cô nghe tiếng gà cục tác, liền tìm ra một cửa nhỏ dẫn tới chuồng gà và chỗ để củi. Cô ôm lấy số củi cần cho bếp. Đất cát với bụi bẩn quệt lem nhem lên lớp vải mềm của váy. Chắc cô phải kiếm—hoặc tự may—một cái tạp dề để khỏi dơ. Đặt củi xuống cạnh bếp xong, cô dừng lại trước kho thức ăn ở phía bên kia phòng.
Bea nhớ tới một công thức cũ mẹ cô từng nấu cho ba. Nghe nói ăn vào thì khỏe người, sung sức. Món đó ngọt hơn đa số các loại canh khác, vì nguyên liệu chính là thứ hạt đậu tròn nhỏ. Mùi thơm lúc nấu lúc nào cũng kéo cô về với ba mẹ, với quãng thời gian cô còn bé xíu. Trước khi người ta phát hiện ra ba cô đã “giao phối” với một con người và người ấy sinh ra một đứa trẻ nửa người.
Cô khuấy nồi canh khi nó sôi lục bục, hơi nước bốc lên nóng hổi trên bếp. Bụng cô càng khuấy càng quặn, đói đến đau râm ran. Khi canh nguội bớt, cô nhấc nó ra khỏi bếp.
Ngày trước, mỗi lần mẹ bưng nồi nóng ra, ba luôn đứng cạnh phụ một tay, vừa lo vừa dịu dàng. Bea nhăn mặt, lại cắn môi, cẩn thận múc đầy một tô, đặt lên cái khay rồi bước trở lại phòng của Hoàng tử.
Ba cô bị giết vì tội phản nghịch, còn mẹ cô thì bị đưa đi khỏi cô. Về sau, người ta nói với cô là vì mẹ biết quá nhiều về “luật lệ” của bầy Sói. Cô không bao giờ gặp lại mẹ nữa. “Ban ơn” kiểu thương hại, họ giao cô cho Ả hầu Rebecca làm nô lệ.
Cô vẫn nhớ Alec hồi còn thiếu niên—hay trêu chọc, hay moi móc, bươi móc từng lỗ rách trên áo quần cô như tìm thấy trò vui. Hồi đó hắn đã ngỗ ngược rồi, lớn lên còn tệ hơn. Trước ngày cô rời khỏi nhà Rebecca, hắn đã thành đàn ông trưởng thành, lần nào cô đi ngang cũng liếc xéo bằng ánh mắt bẩn thỉu. Cô rùng mình khi nụ cười ghê rợn của hắn vẫn lởn vởn trong đầu.
“Chuyện đó… lâu lắm rồi.” Cô không định nói ra thành tiếng, nên giật nảy mình khi nghe chính giọng mình vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Cô đang ngồi bên cạnh giường của Dax, tô canh đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Cô cũng không chắc mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ để chờ canh nguội. May mà nhìn tô canh bốc hơi nhè nhẹ lại gợi cho cô những ký ức ấm áp hơn, sâu hơn—về một gia đình từng thật lòng thương yêu cô.
Dù sao thì được nói thành lời cũng thấy dễ chịu thật. Ở đây ngoài Dax ra chẳng còn ai, mà anh cũng có tỉnh táo gì đâu. “Đúng không? Anh thật sự không nghe thấy những gì tôi nói với anh chứ?” Một cảm giác ranh mãnh đầy khoái chí lướt qua Bea. Từ trước tới giờ, cô chưa từng có ai để chuyện trò mà người ta không lập tức muốn tránh cô như tránh tà.
“Anh sẽ chẳng biết tôi nói gì với anh đâu, phải không?” Trong lòng cô chợt dâng lên một tia hân hoan. Bình thường, tối nào cô cũng nói chuyện với lũ heo như thể chúng là cuốn nhật ký của mình. Cô có thể ngồi hàng giờ với chúng, lải nhải kể hết mọi suy nghĩ trong ngày. Nếu làm vậy với một con người thì sẽ thế nào nhỉ? “À ừm, ý tôi là... Người Sói.” Vừa nói, cô vừa lắc đầu, như thấy mình buồn cười khi cứ đứng đó mà nói chuyện với Dax.
Bea đứng dậy, đỡ Dax ngồi lên như David đã chỉ cô trước đó. Sau đó cô ngồi chếch ra phía sau lưng anh một chút. Ở vị trí này, mùi kia càng nồng hơn, nhưng cúi nhìn kỹ, cô lại không thấy lưng anh có vết loét nào cả. Mùi hôi nặng đến mức làm cô buồn nôn. Cô chộp lấy mấy cái gối, kê sang bên kia để làm chỗ tựa, rồi để anh dựa nửa người lên vai trái mình. Hơi ấm từ cơ thể anh áp vào ngực cô khiến dạ dày đang cồn cào bỗng dậy lên một trận bồi hồi lạ lẫm.
Lúng túng một chút, cô kéo chiếc bàn lại sát tay mình, cầm lấy cái thìa, múc một ít súp rồi đưa tới miệng Dax.
Không cần cô phải lên tiếng, anh tự hé miệng ra, và cô bắt đầu đút cho anh ăn. Không đến mức khó chịu, chỉ là khá mất thời gian.
Vừa đút cho anh, cô lại bắt đầu nói. Không phải chuyện gì to tát, nhưng được trút bầu tâm sự ra như thế khiến lòng cô nhẹ đi đôi chút.
“Giờ tôi là vợ anh rồi. Ý tôi là... tôi biết lẽ ra cô Savonnuh mới phải là vợ anh, nhưng—” Cô khựng lại giữa một thìa súp. “Thôi thì, cô ấy đã chọn không làm vậy, cầu Nữ Thần phù hộ cho cô ấy, còn giờ thì anh đành phải chịu cảnh có tôi bên cạnh.”
Cô hơi nghiêng đầu để nhìn người đàn ông đang là Hoàng tử rõ hơn. Da anh bám lỏng trên xương, những thớ thịt từng hẳn đã làm nên một gương mặt đẹp đến nao lòng giờ chỉ còn hốc hác, hõm sâu.
Cô tiếp tục vừa đút anh ăn vừa nói. “Tôi không hiểu nổi sao lại có người nỡ làm thế với chính mình.” Nghĩ đến Savonnuh, cô buồn bã lắc đầu. “Tôi hứa với anh, thưa Chủ nhân, tôi sẽ không bỏ anh đâu. Tôi sẽ chăm anh thật cẩn thận.” Anh đã ăn gần nửa bát thì cuối cùng mím chặt miệng lại, nhất quyết không chịu mở ra nữa.
Cô đặt bát sang một bên, rồi cẩn thận đưa Dax trở về tư thế nằm như ban đầu. Lại một lần nữa, mùi hôi ghê người ấy quẩn trong không khí, nhưng cô vẫn chẳng nhìn ra trong phòng có thứ gì gây ra nó. Cô ngồi chờ một lúc cho mùi tan bớt rồi mới cầm bát lên, ăn nốt phần súp còn lại.
“Anh biết không,” cô nói khẽ, xen giữa từng miếng ăn, “cái anh David của anh là đồ khó ưa. Ông ta muốn tôi thất bại. Thật đấy, ông ta mong tôi hỏng việc luôn. Ông ta làm tôi nhớ bà Rebecca kinh khủng. Tôi không thích cảm giác khi ông ta ở gần mình chút nào.” Cô lại lắc đầu, rồi ăn hết sạch phần súp còn lại.
Ở trong này với Dax khiến cô thấy dễ chịu. Ngày mai, có lẽ cô sẽ kéo rèm ra rồi dọn dẹp một trận cho ra trò. Cũng nhờ vậy mà cô có thời gian sắp xếp lại mớ bòng bong trong lòng sau tất cả những gì đã xảy ra. Giờ mà ngồi đào sâu vào mấy chuyện ấy, chắc cô khỏi ngủ luôn mất, mà như thế thì cô chẳng giúp ích được gì cho Chủ nhân mới của mình.
Ăn xong, cô đứng dậy, đắp chăn lại cho Dax cẩn thận, rồi mang bát đi rửa và thu xếp bếp núc đâu vào đấy trước khi quay về phòng.
Khi về tới nơi, cô thấy có một cây nến lẻ được để trên chiếc bàn con cạnh cửa. Cô cầm nó lên rồi bước vào phòng mình.
Cô thấy khá hơn cả tối hôm trước nữa. Người thì mệt rã rời, tinh thần lẫn cảm xúc đều như bị vắt kiệt, nhưng bụng đã no, Chủ nhân của cô sẽ chẳng bao giờ giơ tay đánh cô, và cô có quyền tự quyết làm những gì mình muốn, miễn là chăm sóc anh chu đáo.
Leo lên giường, cô co người lại thành một cục nhỏ, rồi kéo tấm chăn dày phủ kín người. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh như nước vỡ bờ, và đêm đó cô không hề mơ gì cả.
Sáng hôm sau, sau khi làm bữa sáng cho Dax và để khay đồ ăn sang một bên, Bea đang vén chăn lên để chỉnh lại tư thế cho anh thì cuối cùng cô cũng phát hiện ra thứ thật sự gây nên mùi hôi khủng khiếp ấy.
