Chương 8 Thời gian tắm với Bea
-BEA-
Bea vén tấm chăn dày lên, định chỉnh lại chân cho Dax nằm đỡ khó chịu hơn. Nào ngờ cái mùi hôi thối cứ quẩn quanh trong phòng nãy giờ bỗng ập thẳng vào mặt cô.
Cô không rõ là do mình tưởng tượng hay là thật, nhưng không khí quanh đó như nóng hầm hập, lại còn nhớp nháp đến nghẹn cả cổ. Mấy thứ mùi cơ thể trộn lẫn vào nhau, nồng nặc đến mức cô chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Cô giật phắt tấm ga và chăn ra khỏi chân anh, rồi hất luôn xuống cuối giường. Chỉ một động tác ấy thôi mà mùi xú uế lập tức tỏa khắp cả căn phòng.
Bea kéo tay áo dài che mũi miệng, vội vàng lao tới chỗ rèm cửa, hất mạnh lớp vải dày nặng sang hai bên. Cô chưa buồn cột gọn lại, vì lúc này điều cô để tâm là cái chốt cửa thông ra ban công.
Mấy ngón tay mảnh khảnh của cô loay hoay với miếng kim loại nặng nề ấy, cố gỡ nó ra khỏi cái móc giữ. Cuối cùng chốt cũng bung ra, cô lập tức đẩy tung cửa ban công. Luồng không khí tươi mát từ ngoài trời quất vào mặt, lùa khắp người cô, trong khi thứ mùi ôi khẳn sau lưng lặng lẽ trườn qua. Cảm giác ấy làm cô rùng mình.
Cô tất tả chạy tới hai khung cửa sổ lớn còn lại trong phòng. Sau khi kéo phăng những tấm rèm tối màu sang bên, cô mở tung hết để đón làn gió lành lạnh từ ngoài vào.
“Lạy Nữ Thần...” cô thốt lên, vừa quay lại chỗ Dax. Giờ có thêm ánh sáng, cô mới nhìn rõ chân anh đầy những vết loét do nằm lâu, kéo dài từ trên xuống dưới. Bình thường, với dòng máu người sói thuần khiết chảy trong huyết quản, mấy vết như vậy đáng lẽ phải tự lành từ lâu. Nhưng xem ra bị tổn thương triền miên thế này, cơ thể anh cũng bắt đầu không chống đỡ nổi nữa.
Những vết thương ấy không còn lành nhanh như trước. Cô còn nhìn thấy dấu của những vết loét cũ, da vẫn sẫm màu, chưa hồi lại hẳn. “Trời ơi... Chủ nhân... bọn họ đã làm gì ngài vậy chứ?!”
Cô từng thấy tình trạng này rồi, hồi Rebecca sai cô đi làm “phận sự dân sự”, trong đó có việc chăm người bệnh. Dax đáng ra phải được trở mình và lau rửa thường xuyên. Cô tự nhủ lát nữa phải ghi hẳn ra một lịch chăm sóc cho anh mới được.
Khi một cơn run dọc sống lưng khiến cơ thể anh co giật, run bần bật, Bea buột miệng chửi thề khe khẽ, rồi vội đóng lại cửa ban công và cả hai cửa sổ trước khi đắp chăn kín cho Dax. Cô còn việc phải làm.
Sau khi cho Hoàng tử ăn xong, cô đắp thêm cho anh một tấm chăn nữa để giữ ấm, rồi đi lấy những thứ mình cần cho căn phòng. Cô mệt rã rời, nhưng cuối cùng cũng kiếm đủ mọi thứ cần dùng.
Cúi người, chống hai tay lên đầu gối, cô ưỡn lưng ra sau để giãn cơ. Chỉ dừng lại khi nghe tiếng xương sống kêu rắc một cái đầy khoan khoái.
Cô biết mình phải làm gì, chỉ là vẫn chưa rõ nên bắt đầu từ đâu. Vừa xách xô nước ấm và đống khăn bước lại bên giường Dax, cô vừa tự lên dây cót cho mình. “Làm được mà. Anh ấy là chồng mình. Mọi thứ thuộc về anh ấy cũng là của mình... kể cả cơ thể anh ấy... cho nên... chuyện này không có gì sai hết. Không sai chút nào.”
Cô kéo tấm chăn xuống, cố không nhìn vào mặt anh. Hơi nóng lan dần lên hai má, và cô biết nếu lúc này soi gương thì mặt mình hẳn đỏ như gấc chín.
Khom người bên trên anh, cô bắt đầu thay ga giường và đồ vệ sinh cho anh. Trong lúc làm, cảm giác muốn nói chuyện với Dax cứ dâng lên mãi, đến mức cô không nén nổi nữa. “Anh biết không, hồi em còn bé tí, em chẳng bao giờ phải thay ga giường cả. Cuộc sống ở ngoài kia khác xa thế giới của anh bây giờ lắm. Em suốt ngày chạy lăng xăng ngoài sân, đuổi theo bầy gà như con nít nhà quê chính hiệu, trừ khi Papa có ở nhà. Mà hễ ông ở nhà thì... ừm... em phải ngoan ngoãn ngay.”
Cô mỉm cười, liếc nhìn Dax một thoáng rồi chuyển sang lau rửa chỗ nhạy cảm hơn. Hết sức cẩn thận, cô lau quanh đùi và mông anh. Bên mông phải của anh có một vết loét đỏ tấy, trông đặc biệt dữ dội.
“Không biết hồi xưa anh có quậy đúng như người ta đồn không nhỉ. Anh thật sự bơi ngựa băng qua Benevee á?” Lúc đó cô ngước lên nhìn anh, để ý những nếp hằn trên mặt anh đã dịu đi ít nhiều, nhưng anh vẫn chẳng có cử động nào chứng tỏ mình đang ở đây. “Benevee là cái hồ chứa nước của thị trấn mà, đúng không? Sao anh lại bày mấy trò liều mạng kiểu đó? Ngay cả ở cái nhà gỗ nữa… hôm đó cháy nhà… Thay vì chạy, anh lại cứ ngồi im uống rượu trong ly.”
Cô im bặt đúng lúc ấy. Cô không chắc mình nói tới đâu thì sẽ rước họa vào thân, vậy mà càng nói chuyện với anh, cô lại càng thấy… dễ hơn.
Da Dax đã mấy tháng trời không được kỳ cọ tắm rửa tử tế, nên bắt đầu đóng vảy, sần sùi như vỏ cây. Nấm nặng nhất ở mặt dưới đầu gối, cô phải nhẹ tay, vừa rửa vừa gỡ từng lớp bên trên ra.
Đêm xảy ra vụ cháy vẫn ám trong đầu cô. Cô siết nắm vải ướt đã vò nhàu trong tay. Rồi một lần nữa, cô lại không kìm được miệng. “Em biết đêm đó xảy ra chuyện gì. Em biết ai là người châm lửa. Lúc em được phân về nhà Visca, em có thử nói với ông ta, nhưng… chỉ có con Sói của ông ta là tin em thôi. Đêm đó anh đã chết rồi.” Cô ngập ngừng một nhịp trước khi nói tiếp, giọng nhỏ hẳn đi, “Và cả Alpha nữa.” Mùi khói khét và tiếng ồn loạn xạ cứ tràn lên trong giác quan, khiến cô đành nín luôn.
Từ đó, cô kỳ cọ đến khi da anh bắt đầu ửng đỏ. Vừa thấy đỏ là cô chuyển sang chỗ khác, lại làm lại từ đầu. Đến lúc chạm tới mặt anh, tự dưng cô thấy ngại. Cô chà thật nhẹ, gột lớp bụi bẩn và da chết, lơ đãng nhận ra Dax khép mắt lại mỗi khi cô rửa gần mí. Hàng mi dài, đen sẫm cụp xuống, hằn lên gò má hai vệt cong như vầng trăng non. Môi anh không nhúc nhích, nhưng cũng không còn căng cứng vì khó chịu nữa.
“Anh… đẹp trai thật.” Ngay lập tức, mặt cô nóng bừng, mắt mở to. “Ý em là…” Cô cứng họng, liếc quanh căn phòng. Cảm giác như mình vừa làm điều sai trái lúc nào cũng lởn vởn trong ngực. Cô cúi thấp thêm một chút, thì thầm như sợ vách có tai. “Em chưa từng nghĩ mình sẽ làm vợ ai. Em biết em không nên vui, nhưng… em vui thật. Có thể anh không còn cảm nhận cuộc đời nữa, nhưng anh lại khiến phần đời của em đáng để sống, đấy.”
Cô nghĩ tới căn phòng rộng của mình và cái bồn tắm riêng. Cô nhớ cái ngon lành của những bữa ăn họ đã ăn chung. Và giờ, nhìn xuống đôi mắt xanh biếc và gương mặt sáng sủa đó, cô chẳng kìm được tiếng khúc khích bật ra.
“Với lại, em chọn tin là anh THÍCH em chăm anh. Cứ đợi đấy nha, mới ngày đầu thôi.” Cô nhìn ra ngoài, thấy mặt trời đã trôi ngang bầu trời và đang xế dần về chiều.
“Không biết em kịp ra chợ rồi về trước khi trời tối không ta? Em cần mua thuốc bôi cho mấy vết lở của anh.” Cô đưa mắt nhìn dọc thân người Dax.
Chỉ còn lại móng tay móng chân là chưa xử lý. Móng chân anh dài và nhọn, quặp xuống cong sâu. Móng tay cũng chẳng khá hơn. Cô giũa bớt đầu móng, chà sạch lớp nấm bắt đầu mọc kẽ giữa các ngón chân, rồi thoa dầu vào chân móng trước khi chuyển sang tay.
Đến đoạn này cô khựng lại. Khi cô đang xoa dầu cho bàn tay anh, cô nhận ra gân và cơ trên tay anh… đang động đậy dưới đầu ngón cô. Tự động. Nó động như thể Dax đang cố nhúc nhích các ngón tay.
Cô nhìn chằm chằm thêm một lúc lâu nữa, tới khi há hốc miệng thốt lên: “Anh vẫn còn ở trong đó, đúng không?!”
