Chương 103

Tiếng bùa chắn vỡ nát xé toạc căn “nhà đàn” như một cú đấm thẳng mặt, một luồng chấn động nặng nề làm kính trong khung cửa sổ rung bần bật, rồi bụi vữa trên trần nhà rơi lả tả như mưa. Chỉ trong một khoảnh khắc, sự im lặng kéo tới tuyệt đối—thứ im lặng ghê người, treo lơ lửng như nhịp tim bị nín lại...

Đăng nhập và tiếp tục đọc