33: Chỉ tốt thôi.

Góc nhìn của Zion

Căn phòng tiếp khách riêng trong khu bệnh xá của lâu đài bỗng thấy chật ních, không phải vì người đông mà vì bầu không khí căng như dây đàn cứ đè xuống từng hơi thở.

Kala ngồi sát cạnh tôi trên ghế băng, bàn tay cô ấy siết chặt lấy tay tôi như sợ buông ra là mọi thứ sẽ vỡ toa...

Đăng nhập và tiếp tục đọc