57: Chống khói.

Góc nhìn của Bastian

Tôi ngồi bệt trên nền đá lạnh ngắt, lưng dựa chặt vào bức tường đá thô ráp, mắt dán vào những song sắt như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại trong thế giới của tôi—mà dạo này, đúng là như vậy thật.

Mọi thứ nặng trĩu, trống hoác, và tôi… thật sự hết rồi.

Tôi đã thua—Willo...

Đăng nhập và tiếp tục đọc