66: Của tôi một lần nữa.

Góc nhìn của Bastian

Tôi ngồi phịch xuống một khúc gỗ mục đổ ngang, sâu tít trong rừng, thở dốc như vừa bị ai dí chạy. Hai bàn tay vẫn còn run bần bật vì vừa leo vừa cắm đầu cắm cổ mà chạy. Cái cây tôi từng chui vào trốn cứ như chuyện từ mấy ngày trước, vậy mà mới có vài tiếng đồng hồ thôi.

Đá...

Đăng nhập và tiếp tục đọc