87: Hồng, hồng, hồng.

Góc nhìn của Willow

Mình vẫn còn bị cuốn chặt trong đống chăn hồng thì ông Khan bỗng quyết định liệu trình phải “nâng cấp” lên một bậc.

“Dậy, dậy, dậy!” ông oang oang, vừa vỗ tay đôm đốp. “Ngồi là dành cho người buồn, mà mình hết buồn rồi. Giờ mình là người năng động, chạy bằng… bánh mật ong!”...

Đăng nhập và tiếp tục đọc