92: Một chút ngu ngốc.

Góc nhìn của Willow

Tôi tỉnh dậy chầm chậm, mấy giây đầu còn chẳng nhớ vì sao người mình nặng trịch như bị ai đè. Rồi cảnh ở khu chợ lắp ghép lại từng mảnh—cái cốc tuột khỏi tay, cái lạnh buốt ập vào lòng bàn tay, cái cảm giác không khí bỗng mỏng dính đến mức hít vào cũng không nổi.

Nỗi xấu hổ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc