114: Một con mèo nhà.

Góc nhìn của Khan

Tôi vốn chẳng định lò dò ra vườn, nhưng con bướm xám kia cứ nhất quyết bay về đó. Mà đã nói đến thứ tôi nể nhất trên đời thì chắc chắn là cái sự “lì” và quyết tâm.

Nó đậu chễm chệ trên cái đèn trong cái sảnh ngớ ngẩn ấy, chỉ đến khi thấy tôi mới chịu vỗ cánh bay đi. Thế là tô...

Đăng nhập và tiếp tục đọc