Chương 11 Cái Giá Của Tự Do

Sean khẽ an ủi Keira vài câu rồi vội vã rời đi.

Mấy ngày sau đó, tuy Sean vẫn ghé thăm cô thường xuyên, nhưng anh nghe điện thoại nhiều hơn hẳn.

Dù anh cố tình giữ giọng bình thản khi nói chuyện với cô, Keira vẫn cảm nhận được cái nặng nề lẩn khuất trong từng câu chữ.

Cho dù không nhìn thấy gì, cô vẫn như “ngửi” được sự mệt mỏi và áp lực đang toát ra từ anh.

Cô nghe mấy cô y tá thì thầm rằng Tập đoàn Coleman chơi tới bến, không tiếc tiền, huy động nguồn lực như vô tận để đánh thẳng, đánh rát vào Tập đoàn O'Neill.

Ngay khoảnh khắc ấy, tim Keira như rơi tõm xuống hầm băng.

Cô biết đó là trả thù của Aiden—anh ta ghét bất cứ ai từng giúp cô.

Nhận ra điều đó khiến tim cô đau nhói như bị một lưỡi dao sắc cứa vào.

Lần nữa Sean bước vào phòng bệnh, Keira đưa tay ra, loạng choạng dò dẫm rồi nắm được ống tay áo anh.

“Ông O'Neill… em không thể kéo anh xuống nữa,” cô nói, giọng run bần bật. “Làm ơn… buông em ra đi.”

Keira tiếp lời, nước mắt chảy dài từ đôi mắt trống rỗng, “Em là mục tiêu của anh ta. Nếu em đi, anh ta sẽ không bám lấy anh nữa đâu.”

Sean nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, giọng vẫn đều và chắc.

“Chuyện này không liên quan gì đến em, Keira. Aiden tấn công công ty tôi là cạnh tranh làm ăn, không dính dáng gì tới em cả. Việc của em chỉ là dưỡng sức, chuẩn bị cho ca phẫu thuật.”

Lời anh ấm là vậy, nhưng vẫn không xua nổi cái lạnh đang đóng băng trong lòng Keira.

Cô biết hết thảy đều vì cô.

Lại một lần nữa, cô—kẻ mà ai cũng xem là gánh nặng, là đồ xui xẻo—đang kéo sụp người duy nhất từng cho cô một chỗ nương thân.

Cảm giác tội lỗi gần như nghiền nát cô.

Keira nghiến răng, tự ép mình phải quyết—nếu Aiden thật sự đến, cô sẽ không trốn chui trốn nhủi như kẻ hèn nữa.

Nhưng cô không ngờ ngày đó lại tới nhanh đến vậy.

Chiều hôm sau, bên ngoài phòng bệnh bỗng dưng náo động khác thường.

Ngoài cửa, mặt Aiden lạnh như tiền, toát ra thứ sát khí nguy hiểm khiến người ta chỉ muốn tránh xa.

Sau lưng anh ta là mấy vệ sĩ mặc đồ đen, đối đầu căng như dây đàn với người của Sean.

“Giao Keira ra đây,” Aiden ra lệnh, giọng cứng như thép, không có chỗ cho mặc cả.

Sean chắn ngay cửa, không nhúc nhích. “Cô ấy cần nghỉ ngơi.”

“Nghỉ ngơi?” Aiden bật ra một tiếng cười khẩy lạnh tanh, lửa giận bùng lên trong mắt. “Xem ra cô ta núp sau lưng anh sướng quá rồi. Chiêu trò càng ngày càng tinh vi nhỉ!”

Cuộc cãi vã vọng rõ mồn một vào trong phòng. Tim Keira đập thình thịch, căng đến nghẹt thở.

Cô không thể để Sean tiếp tục một mình đối mặt với chuyện này.

Cô gắng gượng chống người ngồi dậy trên giường, quay sang cô y tá bên cạnh.

“Orla… làm ơn, giúp em qua đó.”

Y tá Orla lộ vẻ khó xử, nhưng trước những lời nài nỉ liên tục của Keira, cô ấy vẫn cẩn thận đỡ cô đứng lên.

Cửa phòng bệnh vừa mở, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ.

Ngay khoảnh khắc Aiden nhìn thấy Keira, đồng tử anh ta co rút mạnh.

Cô mặc chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình, trông như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.

Mái tóc dài buông xõa trên vai, càng làm gương mặt nhỏ của cô trông bơ phờ, thiếu sức sống.

Nhưng thứ khiến người ta giật mình nhất là đôi mắt.

Đôi mắt từng trong veo ấy giờ chỉ vô hồn nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có tiêu cự.

Cô… thật sự không nhìn thấy sao?

Ý nghĩ đó khiến tim Aiden thắt lại trong một thoáng.

Nhưng cảm giác ấy lập tức bị nhấn chìm bởi cơn giận dữ và sự nghi ngờ còn dữ dội hơn.

Đây chắc lại là một màn diễn nữa!

Một chiêu tinh vi hơn để moi lòng thương hại chứ gì!

“Vẫn còn diễn à!” anh gào lên, giọng lạnh tanh đầy khinh miệt như tạt thẳng gáo nước đá. “Cô nghĩ tôi sẽ tin cái trò này sao?”

Keira quay về phía có tiếng anh, đôi mắt trống rỗng như vẫn đang nhìn thẳng vào anh.

“Aiden…” cô gọi, giọng mỏng như sợi chỉ, nhỏ đến mức gần như tan vào không khí, nhưng lại bình thản đến nhói lòng. “Anh phải làm sao… mới chịu thả em đi?”

Aiden bước tới từng bước, cúi nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường.

“Đi về với tôi, tiếp tục trả nợ!”

“Không.” Keira lắc đầu, giọng run bần bật. “Em không về.”

Dưới những ánh mắt sững sờ của mọi người, cô quỳ xuống về phía tiếng của Aiden.

Tiếng đầu gối đập xuống nền lạnh vang lên nặng trĩu, như dội thẳng vào tim từng người.

“Làm ơn… thả em đi.”

Cô cúi gằm mặt, chiếc cổ mảnh mai mong manh đến mức tưởng chạm nhẹ thôi cũng gãy.

“Em đã mù rồi. Làm ơn… tha cho em.”

Cô cầu xin lòng thương hại của anh bằng chút tự trọng ít ỏi còn sót lại.

Nhưng trong mắt Aiden, sự hạ mình và tuyệt vọng ấy chẳng qua chỉ là diễn.

Anh lao tới, chộp lấy cánh tay cô, siết chặt đến mức như muốn nghiền nát xương.

“Đi theo tôi! Đừng làm trò ở đây!”

Bị kéo thô bạo như vậy, sợi dây chịu đựng cuối cùng của Keira đứt phựt.

Tất cả đau đớn, hành hạ, nhục nhã… bùng nổ trong khoảnh khắc đó.

Quay lại cái địa ngục ấy ư? Tiếp tục chịu cơn giận dữ và những trận hành hạ từ anh và nhà họ Lynn ư?

Không! Cô thà chết còn hơn!

Bằng sức lực mà chính cô cũng không ngờ mình còn có, Keira vùng mạnh, giật phăng khỏi tay Aiden.

Cùng lúc đó, cô rút ra một con dao gọt trái cây từ cái túi to của áo bệnh nhân.

Đó là con dao cô lén giấu đi lúc nãy, khi y tá sơ ý không để ý.

“Aiden!” cô gào lên hết sức, giọng the thé tuyệt vọng.

“Anh muốn em trả nợ? Anh hận em đến tận xương tủy? Được thôi! Em trả bằng mạng em! Nhà họ Lynn nợ anh cái gì, em nợ anh cái gì, em trả hết! Từ nay… em không nợ anh nữa!”

Chưa ai kịp phản ứng, cô nắm chặt cán dao bằng cả hai tay, rồi đâm mạnh thẳng vào tim mình.

Tiếng lưỡi dao xuyên qua da thịt lạnh đến rợn người.

Máu lập tức phun ra, nhuộm đỏ chiếc áo bệnh nhân nhợt nhạt—một cảnh tượng kinh hoàng.

Thời gian như đông cứng lại.

Cô không thoát được, và chỉ có cái chết mới có thể cắt đứt hoàn toàn cô khỏi Aiden.

Cơn giận trên mặt Aiden vỡ vụn trong chớp mắt.

“Keira!” Sean thét lên hoảng hốt.

Anh là người lao tới đầu tiên, đỡ lấy cơ thể đang đổ xuống của cô, ấn mạnh lên vết thương để cố cầm máu.

“Bác sĩ! Gọi bác sĩ mau!”

Đám nhân viên y tế cuối cùng cũng sực tỉnh, vội vàng đặt Keira lên cáng, lao như chạy bão về phía phòng mổ.

Sean đi theo vài bước rồi đột ngột dừng lại.

Anh quay phắt người, nhìn chằm chằm gương mặt tái mét như tro của Aiden.

Rồi anh xông vào phòng bệnh, chộp lấy một xấp giấy tờ, chạy ra và ném thẳng vào người Aiden!

“Nhìn đi! Aiden! Nhìn cho kỹ!” giọng Sean run lên vì vừa phẫn nộ tột cùng vừa đau đến thắt ruột.

“Đây là hồ sơ bệnh án của cô ấy—mù do khối u chèn dây thần kinh thị giác. Viêm dạ dày cấp, suy dinh dưỡng nặng, chấn thương tâm lý. Chỉ cần một cái trong số này thôi cũng đủ lấy mạng cô ấy! Anh vừa lòng chưa?”

Giấy tờ tung tóe khắp sàn.

Như từng nhát búa nặng, mỗi tờ lại nện thẳng vào tim Aiden.

Anh cúi nhìn, không tin nổi.

Chương Trước
Chương Tiếp