Chương 2: Không bao giờ được yêu

Đêm đó, Keira trằn trọc mãi không sao ngủ được. Cô nằm ngửa nhìn trân trân lên trần nhà suốt cả đêm, nhưng thứ cứ chớp tắt trong đầu cô không phải cảnh Aiden vuốt tóc Zoey—mà là cái đêm mưa tầm tã của mười năm trước.

Cậu con trai đã cứu cô, người đã thắp cho cô một tia hy vọng để sống tiếp.

Cô cứ ngỡ đó là Aiden. Để trả món nợ ân tình ấy, vì thứ tình yêu nảy sinh từ một sự nhầm lẫn tréo ngoe, cô cắn răng chịu đựng ba năm tủi nhục trong cái biệt thự lạnh như hũ nút này. Cô cứ nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ nhẫn nhịn, trái tim băng giá của Aiden rồi cũng có ngày tan ra.

Nhưng cô sai rồi. Cậu thiếu niên ấm áp năm ấy, làm sao có thể là con người lạnh lùng đến mức gần như tàn nhẫn của bây giờ.

Trời vừa hửng sáng, Keira không còn là Keira rụt rè ngày nào nữa.

Cô ngồi vào bàn, mười ngón tay lướt trên bàn phím lách cách, gõ ra một bản thỏa thuận ly hôn.

Cô không cần gì cả. Không trợ cấp, không tài sản. Chỉ cần rời đi.

Cô bấm in. Nhưng giấy còn chưa kịp nguội, cửa chính biệt thự đã bị đập ầm ầm như muốn bung bản lề.

Keira vừa mở cửa ra đã ăn ngay một cái tát trời giáng của Martha.

“Đồ con vô ơn!” Martha gào lên, ném phập một tờ giấy nhàu nát vào thẳng mặt Keira. Đó là thông báo từ luật sư gia đình—về việc Keira đã hỏi thủ tục ly hôn từ trước.

“Ai cho mày cái quyền nghĩ đến chuyện rời Aiden hả? Mày có biết khoản đầu tư của Tập đoàn Coleman có nghĩa gì với nhà mình không?”

Dù trong miệng đã nếm thấy vị tanh của máu, lần này Keira không cúi đầu nữa. Cô ngẩng lên, đôi mắt trơ trọi như nước ao tù.

“Mẹ,” giọng Keira bình thản đến rợn người, “con chịu đủ rồi. Con không làm công cụ cho mẹ nữa. Cũng không làm bao cát cho anh ta nữa.”

“Mày dám cãi tao à?” Martha lại giơ tay lên.

Keira bỗng chụp lấy cổ tay Martha. Không mạnh, nhưng đủ khiến Martha sững lại ngay lập tức.

“Đánh đi,” Keira nhìn bà ta lạnh tanh, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa. “Giết con luôn cũng được. Con cũng sắp chết rồi. Ít ra còn nhân đạo hơn là cứ sống kiểu này.”

“Mày nói nhảm cái gì thế?” Martha lùi lại nửa bước, bị sự lạnh lẽo xa lạ trong mắt Keira dọa đến chột dạ.

Ngay lúc đó, trước mắt Keira, cả thế giới như chao đảo dữ dội. Khối u trong não chèn lên dây thần kinh thị giác, bóng tối ập xuống như thủy triều. Cô loạng choạng lùi lại, hất đổ một chiếc bình hoa.

“Đừng có diễn!” Dù hơi lúng túng, Martha vẫn đá Keira một cái. “Dậy! Mày tưởng giả bệnh là tao thương hả? Mày mà dám ly hôn, thì đừng có mơ quay lại nhà họ Lynn!”

Martha sập cửa rầm một cái rồi bỏ đi.

Im lặng lại trùm xuống. Keira chống tay ngồi dậy, thị lực dần dần trở lại, chỉ còn những mảng xám nhòe nhoẹt.

Keira hít sâu, cố gom lại chút tỉnh táo. Cô cầm điện thoại gọi cho Aiden. Cô phải chấm dứt chuyện này. Ngay bây giờ.

“Gì?” Giọng Aiden vẫn cáu kỉnh như mọi khi.

“Em đi đây, Aiden. Giấy ly hôn để trên bàn.”

Đầu dây bên kia im bặt một nhịp. Rồi một tiếng cười khẽ, trầm và đầy chế nhạo vang lên.

“Lại trò mới hả? Làm giá à?” Aiden khinh khỉnh. “Được. Thế thì cút. Nhưng nhớ cho kỹ, Keira—một khi bước ra khỏi cánh cửa đó, em chẳng là cái thá gì cả. Không có tiền của tôi, em ra đường mà chết đói.”

“Anh yên tâm,” Keira nhìn chiếc nhẫn cưới từng được cô nâng niu như báu vật, “em không lấy của anh một xu.”

Cô cúp máy. Đi đến thùng rác, cô xòe tay ra.

Chiếc nhẫn kim cương từng tượng trưng cho một lời hứa rơi tõm xuống đáy thùng như một món rác thải.

“Tạm biệt, Aiden. Dù là yêu hay hận, cũng tới đây thôi.”

Cô chỉ xách một chiếc túi nhỏ đơn giản, bước ra khỏi dinh thự Coleman mà không ngoảnh lại.

Trên đường, điện thoại rung lên. Là Martha.

Keira cau mày, nhưng vẫn nghe máy.

“Keira,” giọng Martha đổi hẳn—nhẹ nhàng, đầy áy náy, gần như sụt sùi, “mẹ xin lỗi. Lúc nãy mẹ nóng quá. Mẹ chỉ lo cho công ty của ba con thôi. Mình nói chuyện được không? Coi như… bữa cơm chia tay cho ba năm làm vợ của con, được không?”

Bẫy. Keira biết thừa. Martha chưa từng xin lỗi ai.

Nhưng cái phần yếu mềm trong cô—cái phần vẫn thèm một chút tình mẹ—lại thì thầm thuyết phục. Và có lẽ, cô cũng muốn tự tay cắt đứt sợi dây này cho thật dứt khoát.

“Được,” Keira nói.

Vài tiếng sau, Aiden về nhà.

“Keira, nước.” Anh ta buột miệng ra lệnh theo thói quen.

Chỉ có im lặng chết chóc đáp lại.

Anh ta bước vào phòng ngủ. Tủ quần áo trống trơn, mấy bộ đồ rẻ tiền của Keira đã biến mất.

Ánh mắt anh ta dừng lại ở bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, chữ ký gọn gàng, dứt khoát. Nhưng anh ta không thấy chiếc nhẫn.

Một cơn bực bội không rõ từ đâu dâng lên. Anh ta đảo mắt tìm, rồi cuối cùng, trong cái thùng rác ở góc phòng, anh ta thấy chiếc nhẫn—món anh ta tiện tay mua ở một buổi đấu giá—nằm lẫn trong một đống giấy vụn.

Bị vứt đi. Như rác.

Đồng tử Aiden co rút lại, một cơn giận chưa từng có bùng lên trong lồng ngực. “Giỏi lắm, Keira. Tốt nhất là cô cầu trời đừng có ngày quay về khóc lóc van xin tôi.”

Chương Trước
Chương Tiếp