Chương 135

“Ừ, tôi biết rồi.”

Lisbeth khẽ đáp một câu, rồi nghe tiếng bước chân sau lưng liền lặng lẽ cúp máy.

Cô quay lại, thấy Sebastian đang đứng đó.

“Anne đang kiếm em,” anh nói nhỏ nhẹ.

“Con nhóc quậy đó hả, xa mẹ có năm phút cũng không chịu nổi.” Miệng Lisbeth nói như than phiền, mà giọng thì mềm rặt...

Đăng nhập và tiếp tục đọc