Chương 154

Hazel trông tái mét, người cũng yếu hẳn, đến lúc cất tiếng thì giọng khàn khàn, nghe như không còn hơi.

“Con còn nhớ mẹ là mẹ con không đấy?”

Sebastian thở dài bất lực. “Mẹ là mẹ con. Mẹ ốm thì đương nhiên con phải về xem mẹ thế nào chứ.”

Thấy trên mặt anh lộ rõ vẻ lo lắng, Hazel như vừa ý. “Biết...

Đăng nhập và tiếp tục đọc