Chương 299

“Thế thì tốt. Thú cưng làm gì biết lo. Cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.”

Đời chúng sinh ra là để làm vừa lòng con người, nên đương nhiên chẳng có phiền não gì.

Sebastian ngồi lì trên ghế, đầu ngón tay cứ miết những vòng tròn trên mặt bàn. Có thứ gì đó nặng trĩu đè lên lồng ngực anh, tức tức nghèn nghẹn....

Đăng nhập và tiếp tục đọc