Chương 31

Giọng Sebastian vọng ra từ sau cánh cửa.

“Này, dậy chưa?”

Im lặng thật lâu, cuối cùng Lisbeth mới mở cửa. Mắt cô hơi đỏ, mặt còn ướt nhẹp như vừa tạt nước. Cô cười ngượng, kiểu cười “quê muốn độn thổ”.

“Xin lỗi… em vừa rửa mặt.”

“Dậy là tốt. Xuống ăn sáng đi.”

Sebastian liếc thấy đôi mắt đỏ ấy,...

Đăng nhập và tiếp tục đọc