Chương 154

Emily để Ember kéo mình đi về phía trước, nụ cười cứ treo mãi trên môi.

Cái cảnh náo loạn lúc nãy trong quán cà phê vẫn lởn vởn ở rìa tâm trí, nhưng sự háo hức “lây” của Ember đã cuốn phăng nốt mớ dây thần kinh đang căng như dây đàn trong cô.

Nhân lúc không khí đang thoải mái, Emily tranh thủ nói ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc