Chương 235

Từ đầu đến cuối, hắn nhìn cô đúng một lần.

Chỉ một cái liếc ấy thôi mà mồ hôi lạnh đã túa dọc sống lưng Laura.

Gã đàn ông ấy đến rồi đi như một bóng ma. Laura chỉ muốn nhét phắt cái cuộc chạm mặt quái gở này vào góc tối nhất trong đầu, coi như chưa từng xảy ra.

Nhưng đời tù tội của cô thì lại khô...

Đăng nhập và tiếp tục đọc