Chương 6: Cuộc hội ngộ sau một thời gian dài xa cách
Daisy đúng kiểu mù tịt, chẳng biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Thấy James dán mắt vào người phụ nữ trên màn hình như bị hút hồn, cô ta nhói lên một cơn ghen, liền giả bộ giận dỗi. “Emma trước giờ ghét người lạ lắm. Nó đã đòi gặp người phụ nữ này thì chắc chắn là bà ta đã làm gì nó rồi!”
Nhận ra phản ứng lạ lùng của James, Daisy cúi sát nhìn kỹ người phụ nữ trong video hơn, rồi sững người. Cô ta lẩm bẩm: “Người này… nhìn giống Charlotte quá.”
Càng nhìn, cô ta càng thấy bất an, trong lòng bốc lên cảm giác sốt ruột. Thế là cô ta cố tình châm dầu vào lửa. “Bà ta làm thế là có ý đồ đấy, cố tình tới quậy anh đó, James. Anh phải cho bà ta biết tay chứ!”
Daisy thầm nghĩ, Giá mà con nhỏ đó lại bị đuổi đi lần nữa thì hay.
Nhưng James lập tức dập tắt mọi suy đoán của Daisy, giọng anh lạnh và rắn. “Đủ rồi. Không phải hễ là phụ nữ thì ai cũng là Charlotte. Tôi thấy cô bị hoang tưởng rồi đấy. Hay đi khám mắt lại đi. Ra ngoài. Chuyện này không tới lượt cô xen vào.” James gần như theo phản xạ phủ nhận người phụ nữ trong video là Charlotte, rồi quát Daisy, đuổi cô ta đi.
Daisy bị phản ứng quá gắt của anh làm cho giật mình, trong lòng vừa tủi vừa tức, nhưng vẫn hạ giọng xin lỗi. “Em xin lỗi. Có khi em nhìn nhầm thật. Anh đừng đuổi em đi mà…”
Thế nhưng James chẳng hề mềm lòng. Ánh mắt sắc như dao ghim chặt vào Daisy, anh cười khẩy: “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
Daisy nghe giọng anh, tim thót lại. Biết James không đùa, cô ta cân nhắc một hồi rồi đành gượng cười. “Được rồi, anh đừng giận nữa. Em đi.” Vừa dứt lời, cô ta quay người bước ra, đôi mắt ngập đầy ác ý và thù hằn hướng về Charlotte.
Hễ cứ nhắc tới Charlotte là James lại nổi nóng.
Nhìn Daisy rời đi, James quay ánh mắt trở lại đoạn video giám sát.
Anh chắc chắn người phụ nữ kia chính là Charlotte.
Nghĩ đến đó, anh siết chặt nắm tay, trong mắt là sự kìm nén đau đớn đến nghẹn thở.
Chẳng mấy chốc, anh nhắn tin cho Dean, bảo anh ta kiểm tra camera ở bệnh viện để tìm Charlotte.
Nhưng đợi ròng rã ba tiếng, Dean mới trả lời: “Anh Martin, không tìm thấy cô ấy. Có vẻ hành tung của cô ấy bị người ta cố tình che lại.”
James cúp máy, gương mặt lạnh tanh không biểu cảm, trong lòng cuộn lên một cơn bực bội. Rồi anh lại nhìn người phụ nữ trong video, ánh mắt dần trở nên kiên quyết hơn.
Anh nghĩ, Charlotte. Dù em đang ở đâu, tôi cũng sẽ tìm ra em.
Sau đó, James rời phòng làm việc, đi thẳng tới phòng của Emma.
Thấy anh, Emma lao tới, mắt sáng rực vì mong chờ. “Daddy.”
James ôm Emma thật chặt, giọng khàn đi. “Xin lỗi con. Daddy không tìm ra được cô ấy đang ở đâu.”
Nghe vậy, Emma gật đầu buồn bã, rồi dồn hết sức đẩy James ra khỏi phòng.
Trong khi đó, Charlotte đã đưa Andy và Noah về nhà cùng Ava. Ổn định xong xuôi, cô dự định cho hai đứa quay lại trường.
Charlotte liếc Ava đang ngồi cạnh mình, rồi nhờ vả: “Ava, mình còn chưa quen ở đây. Cậu giúp mình tìm một trường mẫu giáo phù hợp cho Andy và Noah được không? Hai đứa đến tuổi đi học rồi, cần được chơi và giao tiếp với bạn bè cùng tuổi.”
Nghe vậy, Ava không lấy làm lạ, còn vui vẻ đảm bảo: “Cứ để đó cho mình. Mình sẽ tìm trường mẫu giáo tốt nhất cho hai nhóc.”
Charlotte gật đầu, trong lòng nhẹ nhõm hẳn.
Ngày hôm sau, Charlotte nhận được thông báo tới Viện Đổi mới Y học Veritas.
Bên Veritas đã được dặn trước, nên Charlotte tiếp quản rất suôn sẻ, không gặp trở ngại gì.
Alex Cooper đi cùng cô tới buổi lễ bàn giao. Viện Veritas tràn ngập những gương mặt trẻ.
Khi Brad báo cho Charlotte chuyện tiếp quản Veritas, ông đã bảo Alex quay về sớm để sắp xếp mọi thứ, giúp việc tiếp quản của cô thuận lợi hơn.
Alex học trên Charlotte một khóa, lại làm nghiên cứu chung với Brad từ sau ngày tốt nghiệp. Từ khi Charlotte cưới James, thỉnh thoảng Alex vẫn liên lạc, vừa truyền lời của Brad, vừa nói giúp vài câu kiểu “anh ấy tiếc cho chị lắm”. Đến khi Charlotte ly hôn, Alex là người đầu tiên gọi hỏi han, rồi đích thân đưa cô đi gặp Brad.
Suốt sáu năm qua, Alex giúp Charlotte đủ đường, từ công việc nghiên cứu đến chuyện đời sống lặt vặt.
Mà Noah với Andy còn hay kháo nhau xem có phải Alex “có ý” với cô không.
Đứng cạnh nhau, Alex và Charlotte đúng kiểu nhìn phát thấy hợp. Một cô gái trẻ lanh chanh không nhịn được, trêu: “Chị Charlotte với anh Alex đứng chung nhìn ‘đẹp đôi’ ghê. Chuẩn cặp trời sinh luôn á.”
Một người khác hùa theo: “Đúng đó, một người điềm, một người hiền. Đúng kiểu bù trừ. Không đến với nhau thì phí trời.”
Charlotte nghe trêu chọc, chỉ cười cho qua: “Mấy em còn trẻ thì lo sự nghiệp đi nha. Kiếm tiền mới là niềm vui, chứ buôn chuyện làm gì cho mệt.”
Nhưng ánh mắt Alex vẫn dính chặt lấy Charlotte. Nghe cô nói vậy, trong khoảnh khắc, mắt anh tối đi như bị ai tạt gáo nước lạnh, rồi rất nhanh lại trở về vẻ trong trẻo bình thường.
Hôm đó là ngày đầu Charlotte đi làm. Theo “lệ” của nhóm, tối phải có một bữa chào mừng.
Charlotte từ chối mấy lần, cuối cùng vẫn bị mọi người kéo đến một quán bar để ăn mừng.
Cả đám vừa ăn vừa uống, không khí rôm rả.
Charlotte ngồi nhìn mọi người quậy phá, khóe môi cứ cong cong.
Được một lúc, cô đứng dậy đi toilet rửa mặt cho tỉnh.
Có lẽ vì men rượu, cũng có lẽ vì trong quán quá ồn, người ra vào tấp nập, Charlotte chẳng để ý ai với ai.
Cô nghĩ thầm: Quán này có phải chỗ sang trọng gì đâu, chắc gì gặp James ở đây.
Vừa bước vào nhà vệ sinh, ánh đèn vàng chói lòa làm cô nheo mắt, đầu óc cũng tỉnh ra được đôi chút.
Charlotte lắc đầu.
Sao tự nhiên lại nghĩ đến anh ta?
Bất ngờ, có người chộp lấy cổ tay cô.
Charlotte trợn mắt, vừa định la lên thì một giọng quen vang sát tai: “Là anh. Đừng hét.”
Người cô cứng đờ trong một nhịp, rồi quay lại—đúng cái gương mặt mà trước đây cô từng thuộc đến từng đường nét.
Trong mắt Charlotte lóe lên một tia đau, nhưng mặt vẫn lạnh tanh.
“James, buông tôi ra. Anh muốn gì?” cô nói.
Tối nay James có một cuộc gặp riêng ở bar này. Uống vài ly, anh thấy đầu óc quay quay nên đi ra nhà vệ sinh cho tỉnh. Đẩy cửa bước vào, anh định rửa tay thì trong gương bỗng hiện lên một dáng người quen. Tim James như hụt một nhịp. Anh đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cảnh gặp lại Charlotte.
Anh từng nghĩ sẽ nói câu gì trước, nhưng khi thật sự nghe những lời lạnh như băng của cô, cơn giận trong anh bốc lên ngùn ngụt.
Anh túm lấy vai Charlotte, ép cô sát tường, mắt đỏ ngầu vì tức.
Anh gằn: “Charlotte, cô đúng là đồ vô tình!”
Charlotte vùng vẫy dữ dội: “Tôi không hiểu anh nói cái gì. Chúng ta hết rồi. Buông tôi ra!”
James không buông, ngược lại siết chặt hơn. Cảm thấy lực siết tăng lên, Charlotte theo phản xạ tát “bốp” một cái.
Cả hai khựng lại. Trong một giây, thời gian như đứng im.
Cơn rát trên tay kéo Charlotte về thực tại. Cô chớp lấy khoảnh khắc James sững người, quay đầu chạy thẳng.
Về lại phòng riêng, tim cô vẫn đập thình thịch. Nghĩ tới cảnh vừa rồi, trong lòng cứ bất an không yên.
Cô chộp lấy túi, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi mọi người, mình không khỏe lắm, mình về trước nha. Bữa khác mình mời mọi người một bữa coi như bù.”
Không chờ ai trả lời, cô hấp tấp đi ra ngoài.
Cô đâu có dại mà ở lại để James đuổi theo.
Alex lập tức đuổi theo Charlotte.
Nhìn hai người rời đi, mấy người trong nhóm lại càng phấn khích.
“Anh Alex lộ quá trời luôn. Nhìn là biết ảnh thích chị Charlotte.”
“Chuẩn. Hai người đó ghép lại là hết nước chấm.”
Charlotte chạy như trốn, tóc tai hơi rối, trông bơ phờ và hoảng hốt thấy rõ.
