Chương 31

Margaret cười tươi: “Tất nhiên là để cảm ơn cậu rồi. Lâu lắm mình không gặp nhau, vậy mà mình vừa nhắn một cái là cậu đã lao vào giúp mình xử một mớ rắc rối to đùng. Mình nợ cậu một ân tình đấy nha.”

Brent bật cười: “Chỉ lúc cần nhờ vả thì mới nhớ tới tôi. Tôi cứ tưởng bà quên béng tôi luôn rồi chứ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc