Chương 58

“Nếu không có tôi ở đây thì cô đã ngủ bờ ngủ bụi ngoài đường rồi,” Raymond vừa nói vừa nhìn Margaret điềm nhiên, chân vẫn sải bước về phía bệnh viện.

Margaret đảo mắt nhìn quanh, ký ức dần dần quay lại. Cô vỗ vai Raymond một cái, vừa ngượng vừa bực. “Đặt tôi xuống đi, tôi tự đi được mà.”

Thấy cô kh...

Đăng nhập và tiếp tục đọc